Phần cuối cùng đây, chương này dài đột biến =_=”
[Chết, sập bẫy rồi!]
Dịch: Lucy
Chương 15: Xưa như trái đất (p.6)
Tôi chỉ chậm có một tí thôi mà cả cơm cũng không cho tôi ăn!!
Tôi trợn mắt nhìn, hắn lại lườm cái nữa: “Còn chưa về đi à?”
Tôi cụp mắt lại, ngượng ngập quay về bàn ngồi…
Ngồi nhìn người ta ăn uống ngon lành, mùi thức ăn thơm nức tràn ngập trong không khí, mặt tôi chảy dài như đội bóng đá quốc gia. Mắt ầng ậng nước nhìn qua giám đốc Điền đang cúi đầu ăn cơm: “Chú ăn xong rồi nhớ mua về cho cháu một ít.” bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Ông ta nhìn tôi khó hiểu: “Giờ cô đang ở trong quán ăn đấy còn gì?”
Tôi tố khổ: “Tổng giám đốc…”
“Tôi thì làm sao?” tiếng nói âm trầm vang lên từ trên đỉnh đầu, Tống Tử Ngôn bưng hai khay thức ăn đặt xuống bàn.
Tội cho thân tôi +1, để trả thù, đã không cho tôi ăn, lại còn mua hai phần cơm!
Hắn chậm rãi ngồi xuống, đẩy một khay sang trước mặt tôi.
Tội cho thân tôi +2, không cho tôi ăn thì thôi, lại còn để thức ăn trước mặt tôi!!
“Nhanh lên một chút.” Hắn trầm giọng nói.
Tôi nhìn chằm chằm vào khay thức ăn nuốt nước bọt, mãi tới khi giám đốc Điền lén đá cho một cái dưới bàn, tôi mới giật mình ngẩng đầu lên, đã thấy Tống Tử Ngôn đang nhìn tôi vẻ sốt ruột, lặp lại: “Ăn nhanh lên chút đi.”
Tôi nhìn cả khay thức ăn toàn một màu đỏ, toàn là những món cay có ớt mà Tống Tử Ngôn vẫn không cho nấu, quay qua nhìn hắn một cái, có hơi nghi ngờ hỏi lại: “Cái…cái này là cho em ạ?”
Hắn không thèm trả lời, sắc mặt bắt đầu trầm xuống.
Sợ hắn đổi ý, tôi vội vàng chúi đầu vào ăn, nhưng càng ăn càng thấy khó hiểu, tôi trước giờ vẫn kén ăn, có lần vì quá kén mà bị mẹ cầm cái muôi đuổi theo đánh cho mấy phát, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến tôi phải tự chui vào bếp nấu ăn. Mà trong khay thức ăn này có tới năm, sáu món, toàn là món được làm từ những nguyên vật liệu nhập khẩu ngày thường khó có thể được thưởng thức…bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Lén đưa mắt sang nhìn Tống Tử Ngôn đang im lặng ăn cơm mấy cái, ông trời đúng là bị hắn dùng nhan sắc quyến rũ rồi, thế nên vận khí mới tốt như thế, ngay cả chọn món ăn cũng chọn trúng toàn món ngon…
Cơm nước xong lại ngoan ngoãn làm chim chui vào lồng sắt, Tống Tử Ngôn dựa vào vai phải tôi ngủ rất say. Cuối cùng tôi cũng hiểu ra, hắn không đi được xe ô tô, vừa lên xe đã lăn ra ngủ như chết, nhưng xe vừa ngừng thì tỉnh dậy ngay. Trách sao hắn chẳng bao giờ tham gia mấy hoạt động “kiểu này”, có lẽ vì hắn còn chưa kiếm được cái gối người nào dùng tốt như tôi!
May là buổi chiều thời gian làm gối người không dài, chỉ ba giờ sau chúng tôi đã được xuống xe hưởng gió biển. Ấn tượng đầu tiên của người ta khi đến Thanh Đảo chính là sạch sẽ, thoáng đãng, trong lành. Tuy rằng thành phố chúng ta cũng rất sạch sẽ, nhưng trong không khí thì toàn khói bụi, chỉ cần nằm ngửa mặt, ngủ một giấc thì kiểu gì lát nữa dậy cũng được đánh phấn miễn phí. Nhưng Thanh Đảo thực sự là một nơi trong lành không nhiễm khói bụi, hít thở cũng vô cùng thoải mái.bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Tuy rằng đang mùa du lịch, nhưng công ty đã đặt phòng trước ở một khách sạn lúc còn chưa đông khách. Lần thứ hai tôi mới cảm thấy vào được cái công ty này may mắn cỡ nào, sáu mươi người tới, giám đốc trở lên mỗi người một phòng, còn nhân viên nhỏ nhỏ thì cứ hai người một phòng, đúng là ăn chơi không sợ tốn kém.bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Nhưng….nhưng đã ăn chơi tới bến như thế, sao lại chỉ thiếu có mỗi một phòng cho tôi?!bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Tôi nghi ngờ nhào tới trước quầy tiếp tân hỏi lại: “Có phải nhầm rồi không?”
Nhân viên đứng quầy tiếp tân nhỏ nhẹ: “Tuyệt đối không nhầm ạ, quý công ty vốn dĩ đã đặt ba mươi hai phòng, lúc nãy ngài đó đã hủy một phòng.”
Tôi quay đầu nhìn qua cái người tiếp tân vừa nhắc tới: “Giám đốc Điền, nghe nói chú vừa hủy một phòng?”
Ông ta gật đầu: “Sao thế?”bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
“Sao thế à?!” Tôi bực mình: “Không có phòng cho cháu!!”
Giám đốc Điền liếc nhìn Tống Tử Ngôn đang đứng bên cạnh, úp úp mở mở: “Phòng của cô không phải là…”
“Vớ vẩn!” Tống Tử Ngôn nhướn mày lên, ngắt lời: “Lấy thêm một phòng nữa.”
Vẻ hồ nghi trên mặt giám đốc Điền chợt lóe lên, rồi đi tới trước quầy tiếp tân. Lát sau đã quay lại: “Giờ đang là mùa du lịch, không còn phòng nào trống nữa.”
Tống Tử Ngôn nói: “Thế thì đặt phòng ở khách sạn khác.”
Giám đốc Điền gọi điện thoại sang mấy khách sạn khác, mặt lại càng nhăn nhó tợn: “Khách sạn gần đây đều bị đặt phòng hết rồi, có mấy cái lại ở xa quá.”
Tống Tử Ngôn trầm ngâm một lát rồi bảo: “Thế này đi, tôi với chú một phòng, Tần Khanh ở phòng tôi.”
Có lẽ có chút “chuyện tốt” sắp bị phá tới nơi, nên cái mặt đầy thịt của giám đốc Điền xụ lại thành một đống: “Tổng giám đốc, thế không được đâu!”
Tôi nhìn lại cái thân hình ú na ú nần của ông ta, rồi nhìn lại Tống Tử Ngôn trẻ khỏe, một đoạn phim GV chạy ngang qua óc, tôi cũng lắp bắp la lên: “Tuyệt đối không được!”bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Tôi và giám đốc Điền đồng lòng cùng phản đối, Tổng Tử Ngôn nghi hoặc nhìn tôi: “Hả?”bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Tuy anh là người xấu bụng, nhưng còn được bề ngoài nó kéo cho, khiến tôi đây thân là hủ nữ kìm lòng không đặng mà dâng lên ý muốn bảo vệ anh tránh xa khỏi bàn tay dâm loạn của lão già béo ú kia, tôi đáp: “Thực ra là em sao cũng được, trong phòng hai người có sofa, em ngủ ở đó cũng không sao.”
Hai người kia nhìn tôi, ánh mắt giám đốc Điền nháng lên tia cảm kích, Tống Tử Ngôn hơi ngẩn ra, trong mắt hiện lên ý cười.
Dưới sự chờ mong của bọn họ, tôi dõng dạc: “Em với giám đốc Điền ở chung cũng được.”bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Lời vừa dứt, cằm giám đốc Điền rơi ngay xuống đất, mặt Tống Tử Ngôn xám lại…bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Rồi giống như diều hâu cắp lấy con gà nhép, tôi bị Tống Tử Ngôn túm vào phòng, nhìn gương mặt hầm hầm của hắn, tôi có suy nghĩ cả trăm lần vẫn không hiểu được, lần thứ hai nhận ra rằng muốn làm người tốt thật khó, mình đã dốc lòng bảo vệ người mà người không chịu cảm kích cho.
Ném hành lý của tôi lên sofa, hắn lạnh lùng nói: “Ngồi im ở đây cho tôi.”
Nhìn hắn cởi áo khoác móc lên giá, tôi nơm nớp lo sợ: “Tổng giám đốc, nam nữ thụ thụ bất tương thân, vì danh tiết của anh, có lẽ em nên qua phòng khác xin ở nhờ vậy.”bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
“Nam nữ thụ thụ bất tương thân?” Hắn hừ lạnh: “Thế giám đốc Điền thì sao?”
Cái lão già dâm loạn họ Điền trong mắt tôi chỉ được coi là nhân vật quần chúng, không tính là đàn ông, nhưng ngoài miệng vẫn phải nói lời lễ phép: “Giám đốc Điền vừa là trưởng bối, vừa là cấp trên, không tính.”
“Hửm” Hắn nhướn mày: “Ông ta vừa là cấp trên vừa là trưởng bối thì không tính, tôi vừa là thầy giáo vừa là sếp tổng thì lại tính?”
Vì cái mặt anh nó vừa đẹp vừa khí chất chứ sao!! Tôi ấp úng cả nửa ngày cũng không nói ra khỏi miệng được.
Thấy tôi ấp úng mãi, hắn cũng thôi bực mình, gương mặt nhẹ nhàng giống như được gió xuân thổi qua, tâm trạng tự nhiên tốt hẳn lên. Với tay qua xoa xoa đầu tôi, rồi nhẹ nhàng nói: “Đồ ngốc.”
= =bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Bực mình thì dùng cái mặt lạnh băng ra hù chết tôi, vui vẻ thì dùng lời nói sỉ nhục tôi, đồ khó hầu hạ!bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Nghĩ tới chuyện phải ở chung với cái tên khó hầu hạ đó tới tận năm ngày, tôi như người hụt hơi, hơn nữa ngồi trên xe cả ngày đến mệt, cơm chiều chỉ ăn qua loa mấy miếng rồi quay lại phòng đi ngủ.
Thừa lúc Tống Tử Ngôn còn ngồi ăn, tôi vội vàng tắm gội sạch sẽ, sau đó trải một tấm chăn nhỏ lên sofa, lăn ra đánh một giấc. May là sofa ở khách sạn này vừa rộng vừa êm, mà cũng có thể vì quá mệt mỏi, nên tôi ngủ rất sâu.
Trong giấc ngủ sâu, tôi mơ thấy hai giấc mộng, mà cả hai cái đều kỳ quái như nhau. Giấc mơ thứ nhất là được máy bay đưa đi, giấc mơ thứ hai là được đi máy bay về. Cái kỳ quái chính là, tuy máy bay rất ổn định, nhưng tôi lại có cảm giác mình không phải đang ngồi trong khoang hạng nhất, mà là đang ngồi ở chỗ thông hơi của máy bay…cả người đều được một luồng không khí ấm áp bao phủ.
Lúc tỉnh dậy nhớ lại giấc mơ, tôi sụt sịt cảm thán, tự nhiên lại nằm mơ thấy mình ngồi ở chỗ thông hơi, thế mới thấy được ngày thường mình vất vả khổ sở tới nhường nào…bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Đương lúc tôi ngồi trên sofa mơ mơ màng màng nhớ lại giấc mơ, Tống Tử Ngôn đã từ phòng tắm bước ra, nhìn mái tóc ẩm ướt của hắn, cộng thêm lúc ngái ngủ mơ hồ nghe được tiếng nước chảy, có lẽ là hắn vừa tắm xong. Thế mà giờ bước ra đã quần áo chỉnh tề, hại tôi có tí cơ hội được thưởng thức cũng không có!
Ôm một bụng đầy tiêc nuối vào phòng tắm rửa mặt, lúc đi ra đã thấy Tống Tử Ngôn gọi phục vụ phòng lên thay bao gối. Thực ra ở khách sạn này mỗi ngày đều có phục vụ tới dọn dẹp, có cần phải gấp thế không, mới sáng sớm ra đã đòi thay này thay nọ rồi? Không lẽ có gì khó nói? Tôi len lén nhích người qua nhìn.
Quả nhiên bị tôi phát hiện rồi?! Trên mặt vỏ gối trắng tinh có mấy vệt màu vàng nhạt đã khô. Người khác có thể không biết, nhưng tôi thì hoàn toàn biết rõ!! Tống Tử Ngôn thấy ánh mắt tinh tường khi nhìn thấy vỏ gối của tôi, lúng túng nhìn sang nơi khác.
Tôi không nhịn được mà che miệng cười đểu, ều, không ngờ đó nha, không ngờ cũng có ngày Tống Kim Quy cao quý lại có tật ngủ chảy nước dãi giống đứa chân đất mắt toét như tôi, ngay cả dấu vết lưu lại cũng rất giống!!
————————————————————
Chao ôi, người đâu mà dễ thương vậy trời, lén lén lút lút bồng qua bồng lại người ta, tới là yêu :”>
tem
tem
Phudung gia
http://phudungvuongphi.wordpress.com/
hihi
quên chưa thanks ss
ôm ôm hôn hôn
ah ah , cái vệt màu vàng là nước dãi của Tần Khanh ah, thế mà mình tưởng là …. của Tống Tử Ngôn, chết thật, hình như đầu óc mình đen không còn cách cải tạo rồi
TK gioi that,con nhan ra duoc cai dau nuoc dai cua sep Tong giong cai dau nuoc dai cua minh.hehe
Temmmm~
Quả là rất hay ah~ Anh Ngôn càng ngày càng si mê chị TK!!!!! Mau mau tỉnh tò đi anh Ngôn!
iu Anh Ngôn quá trời….
Thanks nàng
Anh Ngôn dễ thương quá
Hello top. Ba tan khanh nay ngoc qua.
=)) bạn Khanh mặt dầy =)) nước dãi của bạn í chứ của ai mah ều ều =))
tớ càng ngày càng yêu anh Ngôn chết mất =)) cơ mah ví anh í vs lỗ thông hơi máy bay thì tội anh í thật =))
Đời thường chắc ko có rồi, cổ tích quá, lãng mạn quá, hic hic
=))))))))))) ko thể ko cười
tan khanh đúng là dâm nữ
)
Mình cá chắc đến 99 phẩy 99% là đêm qua anh Ngôn cả bạn TK ngủ cả nhau :”)
Anh Ngôn ôm chị Khanh ngủ cả đêm nên chị ấy mới có cảm giác thông hơi máy bay như thế
Yêu toá đi mất
yêu luôn ss Lục vs ss Hoa nữa :*
thanks nhiu b nhieu lam doc rat hay va buon cuoi
Sao nhanh thế này, không ai phải đi học đi làm ha??
Thanks 2 chị nhé. Tí nữa trở lại comment kỹ hơn
)
Tội cái thân độc giả + vô cùng… =”= bó tay em Khanh. Còn Ngôn ca, đã dám làm bậy sao ko làm tới bến luôn :”> trời lạnh quá a…ôm 2 nàng cho ấm nào…
de thuong qua!!!
Truyện này công nhận rất hài
lần đầu tiên comment. Thanks bạn nhiều!!!
hay thế ………..hứt..
Truyện rất vui, cám ơn hai bạn dịch rất nhiều.
Nhưng mà tớ có tý góp ý nho nhỏ là… cái cách hide dòng chữ you-know-what cũng ổn đấy, nhưng mà nên cho mỗi chỗ 1 dòng khác nhau. Không thì phải tớ Find and replace rồi replace all là xong ngay á
hay qua, thanks ban nhieu
thanks ss. ethich ss wa >0<
thanks ss. e thich ss wa >0<
Về mặt tình cảm đúng là TK chậm tiêu dã man:))
Chị Khanh ơi, k phải boss nhà mình lên xe là ngủ, xuống xe tỉnh ngay mà là mượn cớ để dựa vai chị đấy:))
Ngủ chảy nc dãi cả đệm rồi còn ‘ều’ nữa chứ! đúng là khó đỡ=]]
Công nhận trời lạnh thấu xươngT.T…Hôm nay bị đứng ngoài trời hơn 1 tiếngT.T Ôm 2 nàng cái nào<3
hay wa. Thanks!
iu a Ngon qua,Tan Khanh ty ty ah nhuong e di ma,nan ni nan ni,mat chop chop
buon cuoi ko chiu dc hjhj TK ngoc qua di ma TTN lai cung ac doc
thanks
cám ơn Lục Hoa nha
ều, ước gì có được 1 anh như anh Ngôn.
hừ hừ ,gió lạnh qá ,ôm hôn 2ss cho nghẹt thở lun ,hì thay lời tks , nàng TK qả là có chí tưởng tượng phong phú thật đấy . híc
)
Ta đọc mà…………… hơi ớn, sao anh Ngôn chịu nổi ẻm nhỉ, ngử mờ……………. tuôn rơi bạch thủy thế ai chịu nổi trời, hic hic, ta alf ta hẻm bao vờ chịu đc ah >”<
Ngon ca cang ngay cang yeu. Phat tin hieu the ma TK cha hieu j.
Hi hi, đố bạn Lục Hoa, bạn thử post một lần cả chương xem dài đến thế nào nào
chương này 16 trang word, font chữ Arial, size 10 :-ss lên một lượt thì dài lắm
Bế đi bế lại~ dịu dàng cứ coi là có đi~
Nhưng thay vì làm quân tử cho người ta khoang hạng nhất, ai biết cái lỗ thông hơi kia có tranh thủ làm gì không hả??????????????????
Tự trả nhời: có! ăn no đậu luôn~
toi nghiep anh ngon wa’
thank ss
ui chùi…
bạn Khanh nì thiệt là… pó tay bạn íh lun, kaka…
nhưng mà chính vì bạn íh… nên anh Tống Rùa Vàng kia mới thix chứ, phải mình mình cũng thix nữa là… ^^
Ở chap nì, mình cảm nhận kg chỉ đơn giản là bế qua bế lại, anh Ngôn còn um con ng ta nữa áh, thế nên bạn íh mới thí ấm áp, kaka…
Còn 5 ngày bên nhau, ối chuyện để mong chờ, keke…
Thanks Lục Hoa nha ^^
“Em với giám đốc Điền ở chung cũng được.”
=)) =)) cười lăn lộn đọc truyện này lúc nào cũng cười hết đó
câu này đc đó nhưng cái câu cạnh câu này còn lợi hại hơn ss thâm thật lợi hại =>bái phục
còn cả vụ nước miếng ôi tần khanh =))
á á á
fangirl gào rú
Tống đại ca thật đáng mặt đàn ông
đáng yêu quáaaaaaaaaaaa
chết rồi , bà Tần Khanh tưỡng bỡ rồi , chết rồi .
cám ơn chị nhiều !
Với đầu óc tầm cỡ như bạn Khanh thì bạn Kim Quy cứ suy nghĩ kiểu người thường thế này thì con lâu mới cập bờ được. Tốt nhất là cứ đánh nhanh rút gọn… ^^
doc cai doan TK tuong tuong GV giua GD Dien va TTN ta cuoi lan lon.bo tay chi nay.nghe noi sap co canh H ha nang?
ờ ờ ờ, sắp có cảnh H rồi, chương sau, chương sau nhé *nhảy nhảy*
truyện dễ thương quá ^_^, thanks 2 người đẹp nha! -> đọc truyện này bữa giờ, mà giờ Muối mới vô còm, hì hì, sorry vì bịnh lười của Muối ^_^
Thanks 2 bạn nhá làm invisible nhiều bây giờ mới cm công nhận là bái phục cái trình độ ngốc trong tình cảm của em Khanh ngoài cái này ra mấy cái khác sao nàng rành thế. Yêu anh Ngôn!!!!!!!!
iu anh Ngôn nhất nhà!
Sốt ruột ghê nhỉ, hihi. Truyện này mà xong thì mình đọc chỉ trong 1 đêm thôi, hic
TK rõ là ngốc
kiểu này mềh chắc chắn là TTN thik TK rồi
)
êu iu anh Ngôn quá đi
ước j người iu mình đc như thế hêhê
thank 2 ss
Đoạn này anh Ngôn dễ thương không đỡ được (đúng là chỉ có trong truyện chứ ngoài đời thì có đếm lông ngỗng cả mấy trăm năm cũng chả bói ra) :*
Nghĩ cũng khổ thân anh. Cả đêm lén lén lút lút bế đi bế lại, còn làm lò sưởi miễn phí cho người ta, mà sáng dậy người ta êu êu anh như đúng rồi ý
Mà có cho vàng anh cũng chả dám cãi cái chỗ vàng vàng bửn bửn ấy không phải tác phẩm của anh. Hảo nhân nan vi nha!
Thank Lục Hoa nhiều nhiều!
thanks LH va LC
Thank hai nang nhieu nha. Mong chuong sau qua!
Khặc khặc, ặc ặc*cười lăn lộn* nhỏ này bệnh tưởng nặng quá là nặng ồi =))))))))))))~~~ *chống cằm* anh Ngôn iêu iêu iêu XD~~~
Chịu thua bạn Khanh, hehe, lúc nào cũng đầu óc đen tối nam với nam, trong khi đó chuyện nam và nữ lại rất ngây thơ.
ôi truyện hay wa’ thanks ss nhìu nha
hay wa a!thanks nhiu.mong phan tiep
[...] [Sập bẫy rồi!] Chương 15 (p.6) Phần cuối cùng đây, chương này dài đột biến =_=” [Chết, sập bẫy rồi!] [...]
“Bực mình thì dùng cái mặt lạnh băng ra hù chết tôi, vui vẻ thì dùng lời nói sỉ nhục tôi, đồ khó hầu hạ!” hehe
Năm ngày với đồ khó hầu hạ lận cơ à!! Thích nhỉ! Ban ngày chỉ hầu hạ anh Rùa vàng, tối ảnh hầu hạ lại TK
) Dễ thương ghê!
Cảm ơn 2 bạn đã dịch và post truyện nhìu nhìu. Ôm cái cho ấm nào!!! Muah muah…
Truyện này hay và hài vô đối, ngày nào cũng phải vào web của 2 bạn mấy lượt để ngóng truyện. Hức hức!!!
de thuong qua di
thanks b nhiu
sao lai co nguoi de thuong nhu a Tong tu ngon cho
ahahaha
Mai có chap mới là lá la
Thiệt tình là hồi đó đến giờ, mình ko thích coi tiểu thuyết cho lắm, nhất là truyện của Trung Quốc vì nó dài quá
Nhưng tình cờ bạn mình có giới thiệu, vì tò mò nên mình đọc thử 1 chap coi sao. Ai ngờ ghiền luôn ^^ Mình thích giọng văn và các tình tiết dí dỏm của truyện này ghê. Tính để dành mỗi ngày coi từ từ 1 chương thôi. Nhưng mà kiềm lòng không nổi, coi một mạch tới đây. Giờ thì thành ra cứ mỗi buổi là phải lên check coi khi nào cho chap mới. Cám ơn 2 bạn nhìu nha, vì công sức và thời gian. Nhờ vậy mà tụi mình có thể đọc được 1 truyện hay và vui vậy. Giờ ngồi đọc lại từ đầu để đỡ ghiền, học mấy câu nịnh nọt của TK để mốt xài =]]
Cute chết đi được, yêu anh chết đi. Sẽ quang vinh liệt anh Ngôn vào danh sách “người đàn ông trong mộng” của em
)
mẹ này thiểu năg hả trơì *giãy đành đạk*
đung,thieu nang vo han.hic.
Thanks.
chết mất với chị Khanh nghĩ ai cũng như mình.chết mất.h âh