Chúng tớ – tớ và Lucy- thiệt tình cảm thấy rất hạnh phúc khi truyện dịch ra được các bạn quan tâm và ủng hộ *v*~ chân thành cảm ơn các bạn <3~
[Chết, sập bẫy rồi!]
Dịch: Lục Hoa
Chương 16: Đi chơi đêm (p.1)
Lịch trình sáng ngày đầu tiên là đi tàu chơi…
Ngồi tàu nhỏ đi chơi biển có mỗi hai mươi phút, tuy nghe có vẻ rất 囧, nhưng lại khiến cho người chưa từng thấy biển như tôi kích động.
Có nhiều người đã từng đi du lịch ở đây, hoặc đã từng ngắm biển rồi nên cũng chả thấy lạ lẫm gì, bởi vậy mà có mấy người đi chơi riêng, còn lại mấy người bừng bừng hăng hái như chúng tôi leo lên xe bus tới bến tàu. Mùa du lịch đúng là mùa du lịch, người xếp hàng mua vé rất dài, đợi mãi mới tới lượt mình. Thế cũng tốt, dù sao còn có trật tự, nhưng tới lúc lên tàu lại là chuyện khác, người chen người lấn loạn cào cào, tôi phải cố sức lắm mới có thể chen nổi lên trên tàu, phần lớn những người đứng cạnh là đàn ông, tôi lọt thỏm ở giữa chẳng khác nào cái đảo nhỏ nổi lên giữa biển. Gió biển thì thổi không tới nơi, nhưng mùi mồ hôi, mùi hôi nách thì cứ gọi là ùn ùn thổi tới.
Đám người bỗng nhiên bát nháo hẳn lên, vừa đẩy vừa kéo, tôi quờ quạng nắm được cái cột bên cạnh mình mới có thể đứng vững được. Hóa ra có người say sóng, vừa nôn một trận ngay trên boong. Nhìn cái chất gì gì đó trắng trắng lại tanh tanh, bỗng nhiên dạ dày tôi cũng thắt lại một cái, vội vàng lách người ra khỏi đám người ra tới sát boong tàu, nhìn làn nước biển cứ lóng lánh sóng sánh, dạ dày lại càng co thắt dữ hơn…
Một chai nước khoáng xuất hiện trước mặt, tôi vội vàng cầm lấy uống ngay một ngụm, nước lạnh khiến cảm giác khó chịu tạm thời được ép xuống, tôi cảm kích đưa trả lại chai nước mới phát hiện người đó là Tống Tử Ngôn.
Ể? Lúc nãy không thấy hắn, sao tự dưng lại xuất hiện giúp tôi trong lúc nước sôi lửa bỏng thế này? Nhưng lần này tôi cảm ơn hắn rất thật tâm thật lòng: “Cảm ơn anh, tổng giám đốc.”bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Hắn nhận lấy chai nước, giọng nói vẫn lạnh lùng như trước: “Say sóng mà còn đi cái loại tàu nhỏ thế này, đúng là thích chết.”
Tôi tủi thân: “Không đi thì làm sao biết được ạ.”
Hắn bực mình nhìn tôi, rồi nắm tay lôi tuột vào trong.
“Gì đấy?” tôi hỏi.bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Hắn không quay đầu lại: “Vào trong khoang tàu sẽ đỡ hơn.”
Lúc mới lên tàu tôi đã muốn vào trong khoang rồi, nhưng người bên trong cũng đông, hơn nữa nhìn qua toàn mấy thằng đàn ông con trai không đứng đắn lắm, khiến người vốn dĩ tò mò như tôi cũng không dám bén mảng tới. Chúng tôi cùng chen vào trong khoang, nói chính xác thì, hắn ở đằng trước rẽ đám người ra, tôi chỉ việc theo sau, vóc dáng Tống Tử Ngôn cao lớn, tôi đi đằng sau căn bản là chẳng cần tốn sức.bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Rốt cuộc cũng vào trong khoang tàu, hắn ấn tôi vào trong góc rồi chống tay vào tường ngăn giữa tôi với đám người. Áo quần hắn vốn thẳng thớm chỉn chu giờ đã hơi nhăn nhúm vì phải chen qua đám đông, hắn thở dốc, phía sau toàn là những người xa lạ ở đủ vùng miền, mỗi lần tàu lắc lư là lại đụng vào lưng hắn, từ trước tới nay Tống Tử Ngôn ưa sạch sẽ gần thành bệnh, nhưng giờ chỉ có thể nhăn mặt chịu đựng.bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Trong lòng tôi nảy lên một cảm giác được che chở, bỗng nhiên cảm thấy có chút ngọt ngào trong tim. Tôi bị hắn ép vào góc tường, chỉ cần đám người khẽ động là ngực hắn lại ấn sát vào tôi, một mùi hương nam tính lành lạnh pha lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt xộc vào mũi, khiến cho người ta phải choáng váng nhắm mắt. Tôi nhắm mắt lại, hể? Sao thấy mùi này quen thế nhỉ? Tôi vươn đầu ra hít một hơi thật sâu.
Tống Tử Ngôn hỏi: ”Cô làm cái gì đó?”
Tôi sực tỉnh, kích động la lớn: “Em nhớ ra rồi, mùi trên người sếp giống mùi ống xả!”bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Chính là cái mùi tối qua tôi nằm mơ đi máy bay ngửi được, khiến bản thân cảm thấy rất bình ổn, yên tâm.
Một đống người đứng gần đó đưa mắt qua nhìn hắn, còn kèm theo vẻ mặt vô cùng khinh bỉ coi thường….
Mặt Tống Tử Ngôn đen lại như đít nồi rang….
(Con gái ơi, vì cái sự vô ý của con mà Tiểu Tống phải gánh cái danh tiếng “không thể” về một mặt nào đó ở công ty và nơi ở rồi, giờ còn thêm cái này nữa, hôi thì nói là hôi, còn nâng lên một tầm cao mới, đem so với ống xả, nếu nó mà không bắt nạt con, thân làm nhạc mẫu như mẹ cũng không nhắm được mắt…)
Lúc tàu cập bến, Tống Tử Ngôn chẳng thèm để ý tới tôi, chỉ cắm đầu đi thằng, tôi ở đằng sau cố sức đuổi theo bằng cặp giò ngắn lủn của mình, giữa lúc cun cút đuổi theo, suy nghĩ cũng chạy qua ầm ầm trong óc. Những chuyện từ đầu tới giờ, nhất là những hành động khác thường của hắn hôm nay. Một tia sét giáng xuống đánh trúng người tôi, khiến tôi suýt nữa hồn lìa khỏi xác, tôi há hốc miệng, mắt mở to rưng rưng…hắn hắn hắn hắn hắn hắn không phải có ý với tôi đó chứ!!!
Cho nên hôm qua tức giận, là bởi vì tôi bảo muốn ở cùng phòng với giám đốc Điền…cho nên hôm nay đi theo bảo vệ tôi…nói đi rồi nói lại, hắn để tôi vào công ty mà không có lý do gì…hắn luôn luôn đối xử với tôi rất “đặc biệt” ~~~…
Cái mồm cái mồm cái mồm cái mồm này! Muốn loạn à!!!
Trước mắt tôi không ngừng hiện lên gương mặt hắn, mỉm cười, nhíu mày, lạnh lùng, đe dọa, ốm yếu, nghiêm túc…càng nghĩ thì tim càng đập nhanh, càng nghĩ thì suy đoán càng khẳng định, càng nghĩ thì gương mặt hắn càng hiện lên rõ ràng hơn…bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Nghĩ tới nghĩ lui, hậu quả là tôi loạn cả óc, chẳng để ý tới đường xá, mũi tự nhiên đau nhói lên, hóa ra là vì đụng phải người khác. Nín đau ngẩng đầu lên đã thấy ngay khuôn mặt tức giận của Tống Tử Ngôn, trong đầu tôi hãy còn những ý nghĩ ban nãy nên không tránh khỏi đỏ mặt cúi đầu thẹn thùng. Lúc nãy hãy còn để ý thấy Tống Tử Ngôn tính mở miệng nói gì đó, nhưng vừa thấy biểu tình e thẹn của tôi thì rùng mình một cái, chỉ buông ra một câu: “Theo tôi qua đây.”
Hắn đưa tôi tới một shop hàng hiệu, chỉ nội trang trí bên trong cửa hàng thôi cũng đủ khiến tôi cảm thấy ngưỡng mộ rồi, Tống Tử Ngôn đứng bên kia thử áo sơ-mi, vốn dĩ quần áo ở chỗ đó nhìn cũng bình thường thôi, nhưng khi được hắn khoác lên người, tôi chẳng còn từ nào khác để miêu tả ngoài bốn chữ ‘ngọc thụ lâm phong’.[1]bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Chọn được ba cái áo, hắn quay lại hỏi tôi: “Thế nào?”
Tôi thật thà khen: “Người đẹp thì có mặc vải rách cũng đẹp.”
Hắn nhướn mày, hiển nhiên là rất hài lòng: “Thế cái này hay cái này?”
Ều, đã tới giai đoạn hỏi ý kiến tôi để chọn quần áo rồi đó…tim tôi đập loạn cả lên, phải cố không cười ra thành tiếng, tôi trưng cái mặt nghiêm túc ra, nói: “Màu trắng phóng khoáng, màu đen lạnh lùng, màu xám nhẹ nhàng, đẹp cả, mua hết đi.”bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Bỏ cái nào cũng là tước đoạt đi quyền được hưởng thụ cái đẹp của tôi.
Hắn cười khẽ: “Dùng từ để tả cũng khá đó.”
Tôi khiêm tốn: “Em còn có thể dùng từ hoành tráng hơn nữa, cứ phải gọi là tả từ mũi giầy tới chân tóc của anh.”
Hắn lắc đầu, cũng không rõ là tin hay không tin, cuối cùng chỉ lấy một cái áo màu đen đi tới quầy tính tiền.
Tôi thất vọng: “Chỉ một cái thôi ạ?”
Hắn nói đơn giản: “Mua nữa sợ cô không đủ tiền.”
Hở? Tôi không đủ tiền mua? Có phải nhầm chủ ngữ rồi không?
———————————————————-
[1] ngọc thụ lâm phong: chỉ người đẹp~
ưm hưm ~ nói sao đây cả nhà ơi…em Khanh hình như hết ngu rồi ;__;
hí hí, thánh nhân đãi kẻ canh blog =))
Thanks ss nha
tem chang
vip
thanks
mới sáng ra mà đã bị TTN làm cho đau đầu hoa mắt chóng mặt rùi
)
))))))))))
chap nì vui quá nàng ơi
haizz, lấy phong bị zậy
Lần đầu tiên vào được top 5, cảm ơn hai bạn nhiều, chúc các bạn cuối tuần vui vẻ.
tk jio moi chiu ngo ra chan ly. Ngax mai cua ngon ca cung do kho roi.
Thanks ss
Cam on hai nang
cuoj tuan vuj ve
Mình thật sự yêu mến truyện
Chủ yếu mình đọc qua điện thoịa nên không comment T____T
Các bạn cố lên
Ghi tên mình vào danh sách những ngừi câm nín chầu chực nhá
thanks ^___^
Mình thấy em ấy “vỡ lẽ” ra được chuyện này thì sẽ sắp ngu theo một hướng khác ;____;
ủng hộ TC.ta thấy ẻm này khả năng làm cho người nghe phải “ngộ độc” quả là cao thủ nha.cái đoạn “ống xả” ta cười đau cả ruột
hinh nhu 2 ngay post truyen 1 lan.hi2.trong cho mai cuoi cuung cung co,tthank
Thank
ống xả………………=)))))))))))))))
Thank 2 bé
9 weekend!
Thanks bạn
Hai người dễ thương quá
tks 2ss nhá , 2ss khiêm tốn jui , cngx nhờ 2ss dịch truyện nì thì mọi người mí có đc 1 bộ truyện hay để đọc chứ , iu 2ss nhìu:))
kakaka ‘ống xả’=]]]]] Thế này đã là gì so vs danh tiếng của vụ TINH TRÁNG=]]]]]
chị TK này đúng là tàn nhẫn 1 cách ngây thơ:))))
Ều, mà boss BT ế! Tốt thì tốt cho lun đi, còn ăn hiếp ngta bắt trả tiền áo nữa ’3′
haha , đúng là Tống đại ca .
hinh nhu Tan Khanh sap het ngoc roi,haha
Không ah, Lục tỷ, em tin Khanh vẫn còn ngu ah~
Hahahaa, ví mùi trên người anh Ngôn là mùi ống xả, quả là tinh ranh, hahahaha, Khanh vẫn còn con nít, “ngây ngô”, “trong sáng” ghê ha~ Ah, Trong sáng giống như là chỗ cần thì k phát huy, chỗ k cần thì phát huy khí thế ah~, vì dụ lần TK xem phim G đó, hết trong sáng rùi!
Cảm ơn Lục tỷ đã dịch nhé!
K bik Lục tỷ đã thi xong chưa?
chưa xong `3` mãi tới gần giữa tháng 1 mới xong cơ, trường tớ có chủ trương giết sinh viên từ từ từ từ……
Truyện hay quá
), đọc mãi ko bớt ghiền. Thanks 2 bạn…
ngày nào cũng chờ đợi mỏi mòn, định ráng chờ tới dịch hết rồi đọc luôn mà chờ ko nổi T_T
Thank ss moi sang da co truyen doc roj:-D
thich qua, cam on hai ban.
nàng làm ta chờ ngày hôm qua đó
hic, lại p lon ton đi đọc bản tiếng trung rùi, xem anh chàng xử TK ra sao:(((((((((
Lục Hoa BT, chị sốt ruột quá:((((
sao lại gọi em là BT nữa
(((
Càng ngày mức độ sốt ruột càng tăng lên, hehe. Tks 2 bạn nhé
TK chọn áo mua cho anh Tống 1 cái áo đen lạnh lùng có gì đâu mà khổ sở chứ ? Mai mốt về hốt hết gia tài nhà ảnh là huề vốn mà =))
Với lại chắc ảnh điệu, muốn mặc cho giống người địa phương mà
) (dám làm bộ như đi tuần trăng mật nữa à @@)
mjnh the
cai y tuong anh ngon thich chi y chi toi chap sau la se boen mat khong tam tich
vs tinh cua chi khanh nha tia ma con nghi duoc anh y thich chi thi mat troi moc dang tay roi
thanks nang a
xem ra Tần Khanh thông minh hơn Sam Sam, cuối cùng thì cũng phát hiện ra tình cảm của đối phương
thanks
Thanks nhiu`
Bạn TK hết ngu theo kiểu này thì sẽ đột phá ngu theo kiểu khác =))
Còn anh Tống kia, em biết rồi nhá~ Anh mặc áo mới về cho mấy con mực khen, anh lại vênh mũi lên bảo – khoe “cô ấy mua cho tôi” chứ gì????????? Ai ~ Anh vẫn còn ngây thơ lắm~ Há há há~
haha hay qua
thank ss
cam on ban
thank!
uh mình rất thích truyện này, thanks ss nhìu nha
truyện hài quá, bạn Tần Khanh vừa có gắn công tắc nô tỳ tự động lại muốn bảo vệ danh tiết cho sếp. Ko biết đến bao h bạn mới bật lại đc sếp như bạn hủ nữ Chu Tiểu Bạch đây.
Mấy nữ 9 biến thái bao h cũng làm truyện hài khôn tả, hết Bùn loãng, Kế hoạch hủ nữ lại thêm truyện này, thanks b đã dịch truyện
Em Khanh co tinh ngo di chang nua thi the nao cung bi anh Ngon phang cho mot phat roi lai ngu ngo nhu cu thoi.Nghe cai kieu anh bao “so co ko du tien” la da thay duoc tuong lai mo mit roi.keke…
Ban Tan khanh that la saolai vi nguoi ta voi cai ong xa co chu , ong TTN nay BT nang
Hồi còn ngu ngu thì an toàn, giờ thông minh ra 1 tí thì lại bị ăn sạch. Đạo lý gì zậy ?
lục tỉ học trường nào ế?
sao có vẻ hơi giống trường muội, cũng tháng 1 mới xong, may mà còn 10, chứ có đứa còn sau cơ, trong khi nghỉ ôn thi 2 tuần, thi trong 3 tuần gì đó =))
càng ngày càng thích Ngôn ca mất rồi, ai đời có người yêu chết đi được ý, cơ mà Khanh tỉ thì quả thật là ko thể đỡ được =))
tớ học trường Mở :’D
Hehe truyen nay de thuong that, giong giong Sam Sam. Ths ss
Sao mà cái số Tần Khanh nó khốn khổ thế không bít, mới chớm được lên voi thì đã xuống thẳng thành cún con bơ vơ lạc mẹ rồi
Cái đoạn anh Ngôn thấy bạn Khanh e lệ thục nữ mà rùng mình một cái làm mình cười đau hết cả ruột, còn đâu là hình tượng nữa hở Tần Khanh. Chắc trong mắt anh Ngôn bạn Khanh đã thoái hóa xuống cấp thành một loại sinh vật nào đó không phải nữ giới rồi @_@ Cơ mà sao anh vẫn thích người ta nhờ :”>
2 phần gần đây thấy anh Ngôn đáng tiến gần đến mốc đáng yêu, trẻ con, dễ thẹn thùng 0_0 Không biết những phần sau anh có leo về được đến cái đỉnh lạnh lùng bá đạo nữa không, hồi hộp nha 0_-
Thank Lục & Hoa nhiều! ^_^
Anh Tống Ngôn rùng mình vì biết thân phận mình đã bị giao trứng cho ác rồi!!
)
Khi cổ chưa biết gì hết thì ảnh còn đở được, chứ cổ biết rồi cứ ngày ngày ngó ảnh thẹn thùng vì suy nghĩ bậy bạ dám ảnh sợ bị xử đẹp như mấy phim cổ hay xem, haha, thì chỉ cần ảnh tưởng tượng cổ đang nghĩ gì trong đầu khùng đó cũng đủ chết ảnh rồi….không rùng mình thì mới lạ a. =))
Tần Khanh này tức cười quá, cứ làm bộ khúm núm, sợ sệt, nịnh tổng tài, mà nói ra câu nào ảnh ngất xỉu câu ấy hết, đúng là cao thủ không cần dùng sức nhiều!!
)
Truyện này vui quá 2 chị ơi. Cảm ơn 2 chị lựa truyện biến thái & hài kinh dị. Siêng năng nữa cơ. Cơ mà 2 chị cố gắng nha. Xem như khổ luyện mùa thi đi…=))
kiểu này em Khanh chết chắc rồi =))=))
trả tiền áo hàg hiệu chứ có fải áo bt đâu cơ chứ
)
lệch trường với mềnh rồi
, cơ mà cũng hơi hơi gần 
cơ mà dạo này mấy trường có vẻ biến thái. lịch thi của tớ còn vào 24/12
Thanks 2 ss He he c thì chỉ thấy tội nghiệp Ngôn ca đã bị dạ dày rồi lại đeo mang Khanh tỷ nữa, không biết bệnh có nặng hơn không thôi. Mà ss ơi làm sao Ngôn ca lại biết, để ý đến Khanh tỷ mà giăng bẫy?? C thấy hơi tò mò ss bật mí tí nha ss
cái này….cái này nằm ở chương cuối em ạ : )) bật mí môt cái thì còn gì mà coi nữa hả trời =) thôi thì chúng ta cứ đi tuần tự từng chương vậy hen :”>
thank hai nang nhieu.
thanks
[...] [Sập bẫy rồi!] Chương 16 (p.1) Chúng tớ – tớ và Lucy- thiệt tình cảm thấy rất hạnh phúc khi truyện dịch ra được các bạn [...] [...]
truyện hay quá nhé! thank bạn đã edit
* cho mình ôm bạn cái*
ôi cái đoạn ‘ống xả’ làm em sặc nước… (è___é)”"
)
mỹ nam mà đi mua sắm với Tần tỷ tỷ thì có mà sạt nghiệp a
Thank các s ♥
Hôm nay ko có phần tiếp theo a? Mình chạy ra chạy vô, đi tới đi lui, ngó nghiêng nghiêng ngó mãi mà chưa có. Cảm ơn hai dịch giả nhé! Và nhớ chiếu cố cho mong mỏi của mình và mọi người nha!!!
thanks ss !
anh Ngôn ga lăng
gặp em Khanh hết ga lăng nổi =))=))
eo ơi, ống xả, đầu óc chị Khanh cũng chậm tiêu nhể.