[Chết, sập bẫy rồi!]
Dịch: Lục Hoa
Chương 16: Đi chơi đêm (p.2)
Hai phút sau khi bước chân ra khỏi cửa hàng, mặt tôi tái nhợt nhưng hai mắt toàn tơ máu, Tống Tử Ngôn diện ngay cái áo sơ mi màu đen, đúng là mặc vào có vài phần lạnh lùng thật, nhưng mặt hắn thì cứ hơn hớn.
Làm sao hắn có thể không cười được chứ?! Cái áo sơ mi hơn năm ngàn tệ này bằng một lần quẹt thẻ tiền lương của tôi rồi ấy! Đổi lại là tôi, tự nhiên được hời lớn như thế mà không cười tới rách cả mồm ra mới là lạ!
Tống Tử Ngôn nói, thân làm sếp tổng thì phải bảo vệ uy tín hình tượng trước mặt nhân viên cấp dưới, tuyệt không thể để quần áo đầy nếp nhăn như thế mà về khách sạn được, cho nên phải mua đồ mới, nhưng quay trở lại với nguyên nhân tại sao áo sếp lại nhiều nếp nhăn, đó là vì sếp tốt bụng trên tàu trót nổi hứng làm việc thiện che chở cho cái đứa ngu nào đó đã say sóng còn thích lên tàu, thế nên tiền cái áo này do cái đứa ngu đó giả.
Hắn là sếp tổng, còn tôi là cái đứa ngu kia.
Tuy không thanh toán bằng tiền mặt, nhưng tôi cảm nhận được cái ví của mình quắt queo lại một cách đáng sợ, nhìn cái áo sơ-mi được mua bằng tiền mồ hôi nước mắt cả tháng trời của mình đang được Tống Tử Ngôn mặc ra đường quyến ong dụ bướm, tôi ân hận gần chết! Sao mình lại có thể mù quáng tin rằng hắn để ý tới mình chứ, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng không thể có chuyện ấy được, cho dù trong tiểu thuyết nam chính ngược nữ chính, nhưng cùng lắm chỉ là ngược tinh thần thôi, còn vật chất thì cứ ùn ùn kéo tới, tuyệt đối là cung lớn hơn cầu!
Còn nhìn lại Tống Tử Ngôn coi, sai bảo thân thể tôi, đầu độc tinh thần tôi, còn ép kiệt cái ví tiền của tôi nữa!!
Nắm chặt ví tiền, cố nén trái tim đau đang rỉ máu mà xem xét lại thật kỹ, mày thực là quá ngốc, quá ngây thơ rồi, hồi đó Tô Á Văn đối xử với mày là muốn gì được đó, hệt như công chúa mà còn là giả dối, huống hồ là cái tên Hoàng Thế Nhân trước mặt này!
Ví tiền bị người ta ngược đãi làm tim tôi đau xót, trở lại khách sạn, vừa nằm uỵch xuống sofa, vết thương lại bắt đầu rỉ máu ra. Trong đầu thầm nhẩm tính coi năm ngàn ba trăm chín mươi chín tệ kia có thể mua được bao nhiêu hộp cơm, mua được bao nhiêu cái bánh bao, còn cả card mạng [1] nữa, càng nghĩ càng đau lòng, càng nghĩ càng khổ sở, đau lòng khổ sở tới mức cơm tối ăn không vô nổi.
Tới lúc bụng đói kêu ầm ầm thì lại hối hận, chẹp, đúng là thả con săn sắt bắt con cá rô, cơm chùa ngon không thèm ăn lại thích tự chi tiền túi, tôi dằn cái dạ dày xuống, uống bảy, tám cốc nước xong bụng lại càng kêu tợn hơn, tôi rơm rớm nước mắt đành lê thân xuống dưới kiếm đồ ăn.
Khách sạn công ty đặt phòng lần này rất đẹp, một mặt nhìn hướng ra biển, gần bãi biển còn có một khu buôn bán nhộn nhịp, bán đủ thứ đặc sản địa phương, đồ lưu niệm, còn có cả hải sản nướng nữa. May là cách khách sạn không quá xa, đi tới đó chỉ mất chừng chục phút. Đúng là rất náo nhiệt, bên này loa điện tử, loa người thi nhau chào hàng rao bán ồn ã, bên kia là tiếng khách du lịch gào lên trả giá với người bán hàng rong, đâu đó còn thoảng tới vị cay cay và tiếng xèo xèo đặc trưng của món nướng, đúng là thiên đường của nhân gian. Nhìn những thứ này, tôi tạm thời đá bay đi nỗi đau đớn ban nãy, thứ đã mất không thể lấy lại được, tới đây du lịch là để vui chơi cho thoải mái, thế nên, tôi xắn tay áo lên, gia nhập vào đoàn người ồn ã nhộn nhịp.
Mục tiêu xuất hiện rất nhanh, đó là một viên đá màu xanh lục trong suốt, nhìn dưới ánh đèn có cảm giác sáng lấp lánh. Tôi chỉ vào nó, nói: “Ông chủ, lấy cái này cho tôi xem được không?”
Ông ta vừa lấy viên đá cho tôi, vừa tán thưởng: “Mắt cô tinh thật đấy, cái này là ngọc lục bảo chính tông [2] đấy!”
Tôi đặt trong tay, viên đá rất trong và sáng, nhìn qua nó có thể thấy được vân da lòng bàn tay rất rõ ràng, màu xanh này nếu không có ánh sáng chiếu vào thì càng xanh hơn, giống như một giọt sáp màu xanh, tôi thích nó tới không muốn buông tay, ngắm thật lâu rồi hỏi: “Cái này bán bao nhiêu đây?”
Ông chủ giơ năm ngón tay, nói: “Sáu trăm.”
. . .bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Có lẽ thời gian này đã được đặc huấn về khả năng chịu đựng tâm lý, cho nên tôi không hề cảm thấy ngạc nhiên, vô cùng bình tĩnh bắt đầu trả giá: “Mười sáu có bán không?”bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Ông ta nhìn tôi như nhìn con tâm thần, giật lại viên đá rồi đặt vào chỗ cũ: “Không bán.”bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Phản ứng của ông ta đều nằm trong dự kiến của tôi, thế nên tôi bèn giả vờ quay đầu bỏ đi không hề luyến tiếc, nhưng đi tới cửa rồi mà vẫn không thấy ông ta mở miệng kêu lại, tôi chần chừ ở cửa một lúc lâu, rồi đi trở vào, cắn răng hạ quyết tâm: “Tôi sẽ trả thêm, hai mươi nhé.”
…Lần này không cần phải giả vờ nữa, tôi bị người ta đá ra khỏi đó ngay lập tức.
Oh my God! Đúng là cái loại người không biết tôn trọng khách hàng! (với cái công phu trả giá đó, con không phải là thượng đế, là cướp của thì đúng hơn!)
Thừa lúc không ai để ý, tôi hậm hực giơ ngón giữa lên với lão chủ quán mới thấy trong lòng thoải mái hơn đôi chút, nhưng viên đá kia thì không thể không nói tới, tiếc quá trời. Hai bên đường cũng có rất nhiều cửa hàng nhỏ, tôi nhìn trái ngó phải một lát, tuy rằng hàng quán nhiều tới mức nhìn hoa cả mắt, nhưng vẫn không thể tìm được thứ nào hấp dẫn được tôi như viên đá ấy. Nhưng viên đá đó đắt quá, đặc biệt là với một đứa vừa thủng túi như tôi.
Vừa nhắc đến thì tim lại đau, trước mắt cũng xuất hiện ảo giác, hình như trong đám người phía trước có cả cái áo sơ mi đen đang khiến tôi đau như xé tâm can, tôi chen vào trong đám người nhìn lại lần nữa, rõ ràng là gương mặt khiến mình lo lắng không yên, tôi nuốt nước bọt, chân lùi về sau, vừa mới lui được hai bước đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng lúc nào cũng khiến tôi sợ tới mất mật vang lên: “Qua đây.”bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Công phu mặt dày của tôi giờ đã được luyện tới đắc đạo, trong lòng có xoắn quẩy cỡ nào nhưng mặt thì vẫn hớn hở: “Tổng giám đốc, anh đi dạo ở đây à?”
Hắn ừ một cái, mỹ nữ đứng bên cạnh tò mò nhìn tôi.
Tôi cười cười vẻ rất hiểu ý: “Vậy anh cứ từ từ đi dạo đi, em không làm phiền hai người nữa.”
“Cô theo tôi.” Hắn đập nát mơ tưởng của tôi, thản nhiên hạ lệnh: “Cô đi theo mang đồ giúp chúng tôi.”
. . .bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Sếp lớn tán gái còn không quên sai tôi đi theo làm chân chạy việc, thế lúc sếp ngài vào phòng rồi có cần nhờ tôi chụp cho mấy tấm nữa không đây?
Nhìn hai người họ sóng vai nhau đi trước nói chuyện thân mật, mình thì đi sau khiêng xách đủ thứ đồ, trong lòng tôi oán thán không thôi.
Hai người đi trước dừng lại, không biết Tống Tử Ngôn nói gì mà khiến cô gái kia cười tới run cả người, cái cảnh ấy lọt vào mắt tôi bỗng dưng thấy chướng tai gai mắt tệ, tôi chán chả thèm nhìn cái đôi gian phu dâm phụ đó, đảo mắt nhìn ra chỗ khác. Đang nhìn xung quanh, bỗng phát hiện ra một cặp đồng hồ đeo tay đang bày bán trên sạp hàng ven đường, trông rất đẹp.
Dây đồng hồ được tết từ xơ dừa, mặt đồng hồ có màu đỏ san hô, nhìn trông vừa cổ, vừa mới lạ. Tôi hỏi: “Ông chủ, cái này bán bao nhiêu?”
Ông chủ nói bằng giọng Sơn Đông: “Đây là đồng hồ đôi, mua thì phải mua cả đôi.”bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Hết Valentine, lễ giáng sinh rồi tới mấy loại kỳ nghỉ kiểu này, lần nào người cô đơn như tôi cũng bị trời khinh, tôi hỏi: “Không mua lẻ được sao?”
“Bán riêng cái này sẽ không bán được cái kia, cô coi, hai cái là một đôi mà.”
Cũng đúng, hai cái đồng hồ này hình dáng giống nhau, chỉ có cái đeo trái, cái đeo phải, size cũng khác nhau mà thôi. Tới đây du lịch thì phải mua được đồ về chứ, viên đá lúc nãy không mua được nên cứ tiếc mãi, khó lắm mới tìm được thứ ưng ý, cứ mua quách đi cho rồi, dù sao sớm muộn gì cũng đem đi tặng, nếu không tặng được thì…cứ đeo cũng được….tôi hạ quyết tâm, hỏi giá: “Vậy hai cái này bán bao nhiêu?”bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Ông ta nói: “Hai cái sáu mươi, không trả giá.”
Giá cũng hợp lý, mà tôi cũng không dám trả giá nữa, thế nên tiền trao cháo múc, chủ khách đều hài lòng.
Vui vẻ hài lòng quay đầu lại mới phát hiện Tống Tử Ngôn đang đứng cạnh mình, còn đại mỹ nữ kia thì đã đi mất tăm hơi, hắn lấy cặp đồng hồ từ tay tôi, chăm chú nhìn.bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Đã mua đồ thì chắc chắn thích được nghe khen, tôi hỏi: “Cũng đẹp ha?”
“Ừ, không tồi.” Hắn vừa nói vừa đeo cái đồng hồ cho nam vào tay phải.
Tống Tử Ngôn quay đầu lại thấy tôi đang há hốc mồm nhìn bèn giải thích ngắn gọn: “Vừa hay tôi đang thiếu một cái.”
Tôi im lặng, chỉ chỉ vào cái đồng hồ có giá bằng gần nửa năm tiền ăn của tôi đang nằm trên cổ tay trái của hắn, yếu ớt nhắc hắn rằng, hắn đã đeo một cái rồi…
Hắn thản nhiên nói không đổi sắc mặt: “Tay phải còn thiếu một cái.”
. . .bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Giọng điệu tư sản, tư sản quá! Sếp muốn câu cá lớn, thế mà con tôm cái tép cũng không chịu tha!!
Tôi bi phẫn móc quyển sổ con con ra ghi chú: ngày du lịch đầu tiên, tốn mất năm ngàn bốn trăm hai mươi chín tệ.
Tất cả đều chi cho một người!!
————————————————————
[1] card mạng: Cái card mạng mà truyện nhắc đến mình nghĩ là card internet trả trước (tương tự như thẻ nạp tiền điện thoại của mình í xD) – cảm ơn bạn Fox vì chú thích này <3~
[2] Ngọc lục bảo: các bạn có thể tham khảo thêm chi tiết về loại đá quý này ở đây, và thêm cái hình minh họa cho thèm vậy :’( thực sự là rất đẹp…

tem!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
kakakaka tem là của ta (cười đủ man rợ chưa^^)
Mở hàng 1 ngày may mắn<3
thank Lục Hoa nhiều nhé^^
Thanhk Lục Hoa nhiều , sáng sớm đọc truyện của hai bạn cười ngoác miệng lên tinh thần làm việc rất nhiều
Í í, điểm danh cái, thank you nữa. xong chạy ù ra đọc truyện
)
cáo già vs nai tơ =)))))))))
Thank nàng
* Nghẹn ngào*
Có thể loại nam chính ngược đãi, bóc lột nữ chính tàn nhẫn vô nhân đạo vậy sao?
Tội nghiệp Tần Khanh quái đi?
Mình muốn thay cô ấy chịu đựng những sự ngược đãi này * chấm chấm nước mắt*
Châu e thiệt BT quá thể =))
phải nói là chúng ta cùng chung chí hướng T_T
E cũng muốn tìm đc 1 anh ngược em kiểu anh Ngôn đây,nhưng tìm khó quá
hahah, cute ơi là cute!!
Anh này quyết hốt hết tiền cổ đây mà!!
Mang đồng hồ mà cần cả 2 tay cơ à!!
)
“Sếp lớn tán gái còn không quên sai tôi đi theo làm chân chạy việc, thế lúc sếp ngài vào phòng rồi có cần nhờ tôi chụp cho mấy tấm nữa không đây?”
phàn nàn và mắt liếc tới lui vậy chứ vẫn đi theo cầm đồ cho người ta, Tần Khanh quả là….làm cho anh Tống cười muốn xỉu luôn
) Không biết cô mỹ nữ kia là ai nhỉ? Chắc he chọc quê TK thôi mà…
de thuong qua!!!
Cảm ơn bạn!
tuyệt
haha. hay qua. thank tinh iu
Hai bạn này ko biết đến lúc “về một nhà” rồi, có còn diễn trò kiểu này hay ko nữa? Hay wa, cảm ơn 2 nàng nha
Cái card mạng mà truyện nhắc đến mình nghĩ là card internet trả trước (tương tự như thẻ nạp tiền điện thoại của mình í xD), vì cô ấy tính là mua được bao nhiêu card mà. Còn card mạng kia là một phần cứng của máy, mỗi máy tính chỉ cần 1 cái card mạng thôi
.
Loại card internet này ở nước ngoài phổ biến, còn ở Việt Nam thì mới chỉ xuất hiện gần đây thôi và chưa được biết đến nhiều lắm.
cảm ơn, cảm ơn bạn :’D bọn tớ ngồi search card mạng thì đều ra kết quả và hình ảnh là cái linh kiện kia xD~
sẽ thay lại bằng chú thích của bạn :”>
btw, hình thức này làm tớ nhớ tới dialup của mình quá =)
thank .truyen hay wa
truyen hay wa, cam on 2ban rat nhieu.
bao giờ mới trở về những ngày xa xưa
đều đều mỗi ngày 1/2 chap đây
huhuhu~
cám ơn bạn =D
đọc mà thấy đau cả tim, miệng thì ngoác ra ko ngậm lại được 囧 囧
hay quá đi. Thanks Lục Hoa nhìu
thanks ss!
đúng là đọc buồn cười không chịu nổi
)
em TK..thiêt sự là pó phép với em luôn
suy nghĩ mà minh không bao giờ nghĩ ra đc
truyện này mà chuyển wa manga thì thích phải biết
thanks bạn lục và bạn hoa
dù bận vẫn up truyện cho cả nhà đọc
chụt choẹt :*
Giong dieu tu san boc lot qua chuan . That qa toi nghiep TK . TK chi co muon em dong cam cong kho kg ? ;;)
sax po tay với TK, nhưng TTN thì po toàn thân luôn, ôi một thồi ca ý là thầy giáo cơ đấy. Đúng là càng giỏi càng giàu thì thủ đoạn càng tinh vi hơn.. hazzz chỉ tội cho TK thui. cán ơn LH nhé
híc , a TTN nì giống anh PĐ qá , iu người ta nhưng vẫn thích hành hạ , ahhhhhhhhhhh , đúng là có máu tư bản trong ng mà
Sao dã man quá vậy.Tội TK quá
Ôi em Khanh, ng` ta muốn đeo đồ đôi với em mà = = em đừng suy nghĩ tình cảm của Ngôn ca bằng ngón chân = = hãy nghĩ đến bằng cái đầu và trái tim của em ấy, dốt ạ… = = thank 2 nàng nhiều :*
Em ấy đang nghĩ bằng cả tim và não ấy~ chứ em ấy nghĩ bằng ngón chân thì em ấy đã thông từ mướt rồi ==
cam on 2 ban nhieu nhieu nha!ma khi nao moi tro ve cai hoi moi ngay 1/2 chap zay?nong long wa
Chưa thấy em nào ngốc như em Khanh, dùng chân cũng thấy Tử Ngôn có tình với em ấy, ấy vậy mà em cứ ngơ ngơ, tội anh Ngôn ghê!!!
Cái này gọi là bóc lột tư bản trắng trợn đấy.
Thanks bạn nhiều
thanhks nhiu.truyen hay ghe
Truyen buon cuoi qua, cuoi dau ca mieng. Sao co nguoi ngoc den vay nhi…..
thanks nhieu nhieu
Ths Luc Hoa
Đấy, mình đã bảo mà, bạn Tần Khanh trong mắt anh Ngôn chắc chắn là một loại sinh vật nằm đâu đó giữa loài người và loài người-nữ giới. Phần này anh Ngôn lấy lại phong độ nha, lạnh lùng (vô sỉ
) bá đạo, đã ăn cướp của con nhà người ta lại còn cướp một cách rất đường đường chính chính (đặc quyền của giai giàu+đẹp).
Càng ngày càng thấy bạn Tần Khanh đáng yêu. Đầu óc của bạn vận động theo một cách không ai lí giải được, cũng không thể đỡ được nhưng vẫn vô cùng là cute :”>
Thank Lục Hoa nhiều!
thank ss
trời , đọc truyện này mà ta cứ mộng mơ mong “câu” được một anh “bá đạo” như anh Ngôn…chỉ hận mình kô phải là Tần Khanh, cũng như giai như anh Ngôn e chỉ có trên truyện hay đã vào hang cực quí hiếm đã tuyệt chủng.
Cám ơn hai nàng đã dịch “chụt chụt” .. ta đọc và ta cười rồi ta mơ ” mắt mơ mộng “
Cute quá. Thanks hai nàng.
Anh Tong nguoc em Khanh du qua.Gi thi gi chu cu bon rut tai chinh cua em the kia thi buc xuc cho em qua.Kho! Da ngheo con gap cai eo.Chep!
truyện này 2 nhân vật đều BT quá 2 ss ạ, nhưng mừ thế em mới thik, có bạn nào đọc truyện tranh zippy ziggy chưa, chắc chỉ có 2 nhân vật chính của truyện đó mới BT được hơn truyện nì. Thanks 2 ss vì bản dịch rất rất hay
@sky : nàng ơi, thế chẳng hóa ra não em Khanh hoạt động ko bằng ngón chân à? =)) Nàng cẩn thận a, ta thấy Ngôn ca lườm kìa * vọt lẹ *
tội em Khanh quá
bị trấn lột trắng trợn luôn =))=))
đáng thương Tần tỷ tỷ… chắc là Tống ca vẫn nhớ câu chị ấy từng nói, không ngược đàn bà không thương =))
hí hí ,đây gọi là gâỵ ông đập lưng ông , c TK đúng là hết thuốc chữa jui:D
khổ thân em TK
số em ruồi bâu quá =))=))
Thật sự là t đọc t cũng tức giùm thay cho bạn TK !!!
J chứ mồ hôi nước mắt lại kèm thêm cả tự trọng (:”>) của con nhà người ta cơ mà.
Mà công nhận anh TTN đúng dân đi du học từ đế quốc về có khác, đã ra trận là phải “ưu tiên” kinh tế trước hết =))
Cơ mà cứ với lối cưa gái này thì không biết bao giờ em TK mới hết …hận anh, chứ đừng nói là yêu =))
Quả này mà sau này 2 người yêu nhau anh TTN hơi bị thảm đây chị Khanh đã viết hẳn vào sổ thế kia mà
hic…hic..hic
doc bo truyen cua ban hay qua xa!
nghe noi ben tang thu vien co ban convert
minh sang day tim tu trang 1 den tan trang 203 may hom lien,doc tung ban gioi thieu 1,
tim dc ban convert suong dien..la het am i….vui qua xa
ai de……………
hic,,,,,,hic….doc ko hieu gi ca……….huhu
luc hoa oi! dich tiep tiep nha
minh ung ho 2 tay+2chan lun
hic
(dung la cam den chay truoc o to bi no dam cho bep ruot…hic)
đọc thấy thương nữ chính trong truyện này ghê ^^ hi vọng mấy chap sau chị ấy có can đảm mà vùng dậy chống phát xít he he, thanks ss nhìu
Phát xít gì ! Tại cổ đòi bị ngược đãi mới yêu mà!! NHớ lúc ảnh chở cô ấy về nhà không? Cổ nói con gái thời nay thích kiểu đó, nên ảnh lập tức đuổi cổ xúông xe đi bộ về, haha.
Tội cho anh Tống Ngôn mới đúng! Ảnh phải tranh đấu từng ngày, vừa gian xảo để xài hết tiền của cổ, vừa cố gắng che chở và vừa phải hy sinh mang đồng hồ rẻ tiền…bên tay kia luôn, hehe…
Chị Lucy & chị ấy ơi, chờ chờ chờ chương kế tiếp…
em đã cuồng đi ngược đọc lui lượt 2 =))
[...] [Sập bẫy rồi!] Chương 16 (p.2) [Chết, sập bẫy rồi!] [...]
thanks nàng.
chuyen hay tuyet. bon ban o lop minh k ngo cung me man, cam on cong suc cua cac nang vi da dich 1 bo hay vay. minh moi vao trang sach hong may lan. nhung h se k vao nua. ung ho cac nang!^^
sax…soái ca ơi là soái ca…..
anh Ngôn hài không chịu được.
thanks 2 chị. truyện hay lắm ạ