[Chết, sập bẫy rồi!]
Dịch: Lucy
Chương 17: Bước ngoặt (p.1)
Có lẽ nhìn cái mặt tôi đơ đơ ngơ ngơ lắm rồi, Tống Tử Ngôn mới móc từ trong túi quần ra thứ gì đó đưa cho: “Cho cô.”
Tôi vừa nhìn một cái đã giật cả mình, đây không phải là viên đá màu lục lúc nãy mình để ý sao? Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, tôi nghi ngờ hỏi lại: “Đây là…tặng em ạ?”
Hắn nâng cổ tay phải lên: “Có qua có lại, tôi là loại sếp chuyên chiếm đoạt tài sản nhân viên chắc?”
… Tôi liếc mắt nhìn cái áo sơ mi trên người hắn, quyết định không trả lời. Nhưng sếp ơi, đúng là trông anh rất tuyệt vời, rất xuất sắc, rất nhã nhặn, rất trí thức, rất quý hiếm, nhưng lại đi đeo cái đồng hồ hơi trẻ con, hơi buồn cười, hơi tầm thường, hơi rẻ tiền này, làm người ta nhìn vào cũng thấy 囧囧 lắm.
Nhưng trong lòng tôi cũng thấy cảm kích lắm, cái này giống như một người ngày nào cũng được ăn thịt cá ê hề, thỉnh thoảng ăn rau thì cứ nghĩ mình bị ngược đãi. Còn Tống Tử Ngôn, ngày nào cũng bắt tôi ăn rễ cỏ vỏ cây, chỉ thỉnh thoảng mới vứt cho mấy cọng rau chân vịt đã đủ làm tôi cảm động rớt nước mắt rồi.bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Sung sướng cất viên đá nhỏ đi, tôi nói:” Tổng giám đốc, em mời anh ăn cơm nhé.” bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Nói là ăn cơm, nhưng thực ra là ăn đồ nướng ở một quán ven đường.
Bụng tôi sôi ùng ục từ đầu tối, nên giờ có ăn như rồng cuốn, mồm đầy thịt nướng, tay dính đấy mỡ, dáng ăn xấu khó đỡ như thế này là có thể hiểu được, thông cảm được. Nhưng thỉnh thoảng ngẩng đầu lên chỉ thấy Tống Tử Ngôn ngồi im, yên lặng nhìn tôi, bỗng nhiên tôi thấy mình vô duyên tệ, bèn hắng giọng: “Anh cứ ăn đi, đừng khách khí với em làm gì.”
Rồi tự dưng sực nhớ ra hắn có bệnh dạ dày, không thể ăn những thứ đầy dầu mỡ lại cay, mời người ta đi ăn mà thành ra thế này, có cũng như không, tôi nuốt vội thức ăn trong miệng, lúng búng: “Em quên là anh không ăn được mấy thứ thế này, hay là chúng ta quay về khách sạn đi, em mời anh ăn cháo nhé.”
Tống Tử Ngôn mỉm cười, những ngọn đèn phía sau hắn dường như đang chao đảo như cơn sóng dập dềnh ngoài khơi. Hắn nói: “Không sao, tôi không đói, cô cứ ăn từ từ, tôi chờ được.”
Nụ cười này của Tống Tử Ngôn thật quá đẹp, tôi nuốt không kịp, thức ăn mắc lại trong cổ, nghẹn muốn chết…
Tên gây án đưa nước qua:” Ăn chậm một chút.”
Ngồi gần, tôi mới phát hiện hai mắt Tống Tử Ngôn hẹp dài, hơi xếch lên, chỉ cần cười một cái thì sẽ như hồ nước xuân dịu dàng ấm áp. Tôi nghẹn càng dữ hơn, thế nên vội vàng cầm lấy cốc nước, chẳng thèm để ý xem là cái gì, uống hai ngụm liền, rồi cúi đầu hùng hục ăn không dám ngẩng đầu lên.
Đang chăm chú ăn, bỗng nhiên có luồng ánh sáng trắng lóe lên trước mắt, còn kèm theo âm thanh tách tách quen thuộc, tôi ngẩng đầu lên nhìn.
Tống Tử Ngôn cũng cau mày quay đầu nhìn theo.
Quả nhiên, có hai cô bé học sinh đứng ở sạp hàng đối diện quán ăn đang cầm máy ảnh chụp chúng tôi. Tôi vội vàng ngồi thẳng dậy, chỉnh trang lại quần áo tư thế cho đàng hoàng, nhưng không để hai cô bé kia kịp chụp thêm tấm nữa, Tống Tử Ngôn đã đứng dậy đi qua bên đó, giọng hơi khó chịu: “Đưa đây.”
Hai cô bé học sinh ngượng ngùng đưa máy ảnh cho hắn, tôi cũng vội vàng chạy tới nhìn, vừa liếc mắt qua một cái đã muốn hết thở.
Sao lại chụp ảnh tôi xấu thế!!
Cái máy ảnh này chắc chắn là đồ rẻ tiền rồi!! Lại ngó qua cái nữa, tôi càng khó thở hơn, sao cái tên Tống Tử Ngôn đứng cạnh mình lại ăn ảnh thế hả? Không lẽ tới máy ảnh cũng bị hắn quyến rũ sao?
Tống Tử Ngôn bấm nút chuyển ảnh, có lẽ là máy ảnh mới, hoặc đã xóa hết ảnh chụp trước rồi nên trong máy chỉ có chừng hơn hai mươi tấm, trong đó phần lớn là ảnh của Tống Tử Ngôn, đi, đứng, ngồi đều có, chỉ thiếu có mỗi nằm thôi. Xem ra hai cô bé này từ nãy tới giờ vừa theo đuôi vừa chụp ảnh, chừng bốn, năm tấm ảnh sau đó là có dính cả tôi vào, tấm cuối cùng là bức ảnh chụp cảnh Tống Tử Ngôn đang ngồi lặng lẽ, dịu dàng như nước, còn tôi đang cắm cúi ăn hùng hục như ma đói.bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Không phải muốn chụp tôi đã đủ khiến tôi bực mình rồi, còn dám chụp xấu thế này, đã bực lại càng bực hơn.
Tôi cuống quýt giục Tống Tử Ngôn: “Mau xóa, mau xóa đi.”
Hắn tiếp tục nhìn ảnh trong máy, là bức ảnh chụp chúng tôi ở trước sạp hàng bán đồng hồ lúc nãy, trên cổ tay phải hắn là cái đồng hồ tôi mua, còn tôi thì đang đứng đờ người ra nhìn, cả người cứng ngắc như bị hóa đá, miệng há ra như bị trật khớp. Hắn nhìn nhìn rồi cười vu vơ, ngẩng đầu hỏi hai cô bé học sinh kia: “Cái máy ảnh này bao nhiêu tiền?”
Một cô bé líu ríu trả lời: “Hai ngàn sáu ạ.”
Tống Tử Ngôn nhếch môi, tôi quýnh lên, tự nhiên lại đi hỏi giá làm gì, không lẽ muốn bắt chước bọn xã hội đen, diễn trò vứt toẹt nắm tiền ra rồi đập nát bét cái máy ảnh này?bảo vệ quyền lợi người dịch,tẩy chay trangsachhong
Hai cô bé kia còn quýnh hơn cả tôi, một cô nói yếu ớt: “Bọn em xóa hết ảnh của anh trong này không được ạ?”
“Năm ngàn có bán không? “Tống Tử Ngôn hỏi.
“Hả?” Ba người chúng tôi cùng giật mình.
Tống Tử Ngôn lắc lắc cái máy ảnh trên tay: “Bán cho anh giá năm ngàn nhé?”
Ba người chúng tôi choáng, nhưng dựa vào bản lĩnh tu luyện lâu ngày, tôi liền bật ra phản ứng ngay – hắn thích máy ảnh kỹ thuật số, thậm chí còn chịu bỏ ra cả đống tiền để mua! Thế nên tôi vội nhảy ra, tự động xung phong: “Tổng giám đốc, nếu anh thích máy ảnh thì đưa tiền cho em, trong hai mươi phút thôi, em nhất định sẽ mua cho anh một cái mới cứng cựa giống y thế này!”
Phân nửa chỗ tiền đó sẽ vào túi tôi đó!! Ánh tiền lấp lánh trong mắt tôi.
Hắn lạnh lùng lườm tôi, gió lạnh thổi viu viu, ánh tiền lấp lánh trong mắt tôi trong nháy mắt bị biến thành cực quang [1] lập lòe, lạnh thấu cả xương, tôi ỉu xìu lui ra sau.
Hắn nhìn hai cô nữ sinh còn đang suy nghĩ, hỏi: “Rốt cuộc có bán hay không?”
Hai cô bé đó nhìn nhau, rồi một cô nói: “Bán!” cô kia liên tục gật gật đầu.
Nhìn Tống Tử Ngôn móc ví lấy ra một xấp tiền mặt, tôi ngồi cạnh khóc thầm, cũng lôi ra quyển sổ nhỏ ghi chú: bị hụt mất hai ngàn bốn trăm tệ. PS: sau này ra ngoài với tổng giám đốc nhất định phải nhớ mang theo máy ảnh kiếm tiền!!
————————————————————
[1] Cực quang: là một hiện tượng quang học được đặc trưng bởi sự thể hiện đầy màu sắc của ánh sáng trên bầu trời về đêm. Chi tiết xin tham khảo ở đây
Nếu có bạn nào chưa hiểu chi tiết này thì xin được giải thích luôn, cực quang xuất hiện ở bắc bán cầu hoặc nam bán cầu. Trong trường hợp này, Tần Khanh muốn nói tới cực quang ở Bắc Cực, là nơi rất lạnh, ý chị ấy là ánh mắt của anh Ngôn đủ khiến ánh sáng tiền vàng trở thành ánh sáng chỗ Bắc Cực =))
Tem
thank ss Lucy
tem
Ve nhj ! Thx 2 nang nha
Hay quá đi thôi!!!
éc hum ni bóc đc nhìu tem wa’
Thanks nang.TK vuj qua.ma cong nang ay ngoc that
ai vote đểu cho nàng thế nhỉ
ối anh Ngôn keo đúng chỗ sang đúng lúc =))))))
Thank 2 em
3
Hihi,lan dau tien dc tem nha ss,mung mun roi nuoc mat,haiz,b TK van chua het ngoc,kjeu nj chac a TTN con faj dao tao dai dai
2ss thog cam,e cm qa dt nen k go t.V dc.tks 2ss nhju nha,*chut chut*^_^
Hay qua a. cam on nang
Mình là người ăn tham, suốt ngày bạn cho ăn từng chút tưng chút một thế này chả đã thèm j cả, hic
Vip. Iu sjs nhju. M0a m0a :”>
vip 8. Thanks
bao gjo em khanh m0j khon len day
cam on Luc Hoa
Anh Ngon oj anh Ngon. Em chet voj anh mat <3
2 bạn ơi, Noel có thêm quà ko? 2 chap liền chẳng hạn, hoặc nhiều hơn thế thì … thích quá :*. Cảm ơn 2 bạn nhiều nhiều nhá
)
Thanks 2 bạn
Nghĩ cũng tội nghiệp TK. Tác giả tả TK bôi bác quá, trong khi tả TTN đầy hào quang. Đối nghịch quá
khả năng đổi trắng thay đen
bẻ thảng thành cong
gá hoá công, công hoá gà =))
khâm phục em Khanh =))
thanks 2 bạn
Bik mà, chắc chắn là ảnh sẽ bỏ đống tiền mua lại cái máy ảnh kia~ Thương chị TK quá còn gì~
hehehehe, chị TK ngốc quá, mà thôi, chị ấy k ngốc thì anh Ngôn sẽ k thích điên cuồng như thế này đâu~
p.s : thaks Lạc tỷ nhé~ Ngóng mãi cơ~
kakaka. Fai noi la tk ti “ngu” het cho noi.
Biet toi khi nao ngon ca moi co vo day troi. Nhung ngon ca co vo roi se co rat nhieu nguoi pun a.*gat tay lau nuoc mat,e dung dau danh sach*
thanks ss
thank
ahhahahha…..
ta biet ngay ma
lam gi co truyen de dang nhu the.
a ngon de thuong qua di
ma tan khanh cung ngoc di, vien ngoc chac chan anh ngon mua gia 600. tinh ra chac chan la tan khanh loi hon ma(a ngon k mac ca dau)
thanks nang nhieu
thank!
thanks
e rat to mo ko hiu chi TK co j cho a ngon thik, thanks, truyen rat hay
hix.. sau nì lấy anh anh ý thì… lãi nhất ùi!
hê hê bị thích cí đoạn này “Nhưng trong lòng tôi cũng thấy cảm kích lắm, cái này giống như một người ngày nào cũng được ăn thịt cá ê hề, thỉnh thoảng ăn rau thì cứ nghĩ mình bị ngược đãi. Còn Tống Tử Ngôn, ngày nào cũng bắt tôi ăn rễ cỏ vỏ cây, chỉ thỉnh thoảng mới vứt cho mấy cọng rau chân vịt đã đủ làm tôi cảm động rớt nước mắt rồi.”=))
Mà anh Ngôn có cần ra giá gấp đôi thế k?@.@ có khi ra giá 3000 là đc rồi nhỉ?
thank LH nhé:-*
he he thanks ss nhiu nhiu
thanks
Í, sao không thấy dứơi kia, huhu…..
Thanks ss nha
)
thanks ban nhieu lam
)
ban TTN ngay cang dang yeu.chet voi ban mat thoi.TK cung de du nho.ko biet phan sau co buoc ngoat gi day.minh hong
cười chết mất
chết mất thật. Ko biết còn làm độc giả thót tim đến khi nào đây, hic
thanks cac ss na. truyen kha hay.
thanks !
Thanks ss
hay qua di!
thanks
thanks ss!
cam on cac nang. Hi vong la co qua giang sinh nhe. Minh tang qua giang sinh cho cac nang day … om hon tham thiet.
Quà tặng phải là chap mới, chứ ôm hôn thắm thiết chi mắc công chùi mặt a
Chị Lucy ơi….
Mà anh Ngôn mua máy ảnh vì muốn giữ hình của TK mờ. Kỹ niệm đi chơi đêm, mua quà kỹ niệm, đi ăn…(dù chỉ có TK anh một mình, haha)…
Anh Ngôn so cute! Chị TK thì toàn suy nghĩ té ghế, sao mà đầu óc giàu tửơng tượng thế không biết!! Mà, hehe, thỉnh thỏang chỉ cứ ngó áo của ảnh hòai, sao không nói cái gì trong áo tui mua là đồ của tui cho roài…
sao em TK khôn thế
ra ngoài mag theo máy ảnh kiếm tiền với TTN nữa chứ =))
cái số ruồi bu rồi thì khó mà gỡ đc.
thanks ss na.
truyen hay ge
[...] [Sập bẫy rồi!] Chương 17 (p.1) [Chết, sập bẫy rồi!] [...]
ta chờ các nàng 2 ngày nay rồi đó
cám ơn bạn Lục Hoa và Lucy. Bản dịch rất hay.
2 nhân vật cực kỳ đáng yêu.
Mình thích lắm.
Chúc sức khỏe
trời ơi, sốt ruột quá Nhanh lên nường ơi
Mình vẫn ko thể hiểu nổi là anh giai thích TK từ bao giờ nữa…
thanks ss
thanks ss
ban oi, bh co chap moi vay, doi lau qua ak. hjx hjx
Số ảnh ấy đối với Tống ca ca thật cao giá
) Nhưng lại làm Tần tỷ tức đến không khóc nổi =))
ban. noi’ vo^ cung` chi’ ly’ do’ ha^^” bao? ve^. quye^`n loi. ng` dich., tay^? chay TSH”