[Chết, sập bẫy rồi!]
Dịch: Lục Hoa
Chương 24: Bệnh viện (p.2)
May là bệnh viện này nằm ở ngoại thành, chi phí nằm viện cũng không cao lắm. Lúc làm thủ tục nhập viện, tôi mới phát hiện ra tình trạng sức khỏe của người dân nước ta thật đáng báo động, trừ phòng cách ly riêng biệt dành cho bệnh truyền nhiễm, còn thì phòng nào cũng chật cứng, cuối cùng tôi được phân vào phòng bệnh nhi. Tiêu Tuyết đi vào cùng với tôi, trong phòng là một cặp vợ chồng còn trẻ, thêm hai đứa nhóc đang nằm trên giường, bỗng nhiên thấy hơi 囧, trong đầu tự động lóe lên một câu nói kinh điển: tha cho XX đi, nó chỉ là một đứa trẻ.
Không thể không nghĩ được, tôi cũng sắp làm nhi đồng to xác đây.
Cái này đúng y chóc với một câu cảm thán thấm nhuần cảm xúc của Dịch Trung Thiên. [1]
Bi kịch quá!
Sắp xếp xong xuôi, Tiêu Tuyết nói: “Ngày thường tao vẫn phải đi làm, không ghé qua đây nhiều được, hay là gọi điện cho Tống Tử Ngôn nhé.”
Nhìn bức tường trắng bóc, ngửi mùi thuốc khử trùng đặc trưng, tuy biết chuyện cũng chẳng có gì, nhưng trong lòng tôi vẫn thấy rất sợ hãi, tôi như một con mèo muốn tìm người tới chơi cùng. Cho dù không gần gũi, cho dù không nói với nhau câu nào, chỉ cần ngồi là được. Nhưng nghĩ một lát, tôi vẫn lắc đầu: “Không cần.”
Người có thể không có chí khí, nhưng không thể không có cốt khí.
Tôi hay nịnh nọt thật đấy, nhưng còn chưa tới mức người ta tát má phải, tôi còn phải đưa má trái ra cho người ta tát nốt.
Huống chi mình đã cố đưa ra rồi, người ta đã chẳng thèm đánh, còn chê nửa mặt bên này xấu quá.
Tôi bắt đầu chuỗi ngày nằm viện tự lực cánh sinh.
Tiêu Tuyết cứ rảnh là sẽ tới thăm tôi, nhưng nó bận rộn như thế, có khi muộn muộn đến đây chỉ nói hai câu đã mệt rũ người, ngủ gà ngủ gật, tôi đành nói thẳng, bảo nó cuối tuần hẵng tới. Sắp tới ngày tốt nghiệp, không cần về nhà cũng được, mà tôi cũng không muốn để bố mẹ lo lắng, thế nên lúc gọi điện về cũng chẳng nói tình trạng của mình bây giờ. Kết quả là một mình nằm đờ ra trên giường bệnh, năm ngày nằm trong phòng này chỉ thấy mấy người thường lui tới, mỗi lần nhìn thấy đôi vợ chồng trẻ nhỏ giọng nói chuyện, mỗi lần họ dịu dàng dỗ đứa con ngủ, con nhóc to xác là tôi đây bỗng thấy chạnh lòng. Nhất là lúc họ đút cho đứa bé ăn, cứ dỗ từng câu, từng câu, cứ vỗ vỗ cái miệng nhỏ nhắn, dỗ nó a đi, a đi nào, trong lòng tôi lại thấy nôn nao lạ thường. Có khi cũng chẳng muốn gọi cơm, cứ lặc lặc một chân đi thang máy xuống tầng dưới ăn cơm.
Con người yếu đuối nhất là khi bị bệnh, mà tôi lại là người duy nhất phải chịu cô đơn trong những người yếu đuối. Nhìn cả căn phòng ngập tràn tình thân, tôi cảm thấy não nề vô cùng.
Cái não nề nhất không phải là lẻ loi một mình, mà là thiếu hẳn đi cái quyền được mở miệng giao tiếp, trừ Tiêu Tuyết lúc tới thăm và bác sĩ tới kiểm tra phòng, thay thuốc, còn thì hầu như ngày nào tôi cũng chỉ được nói có hai, ba câu, với phụ huynh của mấy đứa nhóc cùng phòng cũng chỉ nói mấy câu khách sáo kiểu như: “Đã ăn chưa?” “Về rồi ạ?”
Người tốt trên thế giới này nhiều lắm, người tốt bụng quan tâm tới một người xa lạ đang cần sự quan tâm cũng chẳng thiếu, nhưng ngày nào cái người xa lạ kia cũng cứ lúc ẩn lúc hiện trước mặt họ thì hình như cũng chả cần quan tâm làm gì. Họ nói đôi ba câu với mình cũng chỉ vì khách khí thôi, dù sao tôi có tay có chân, bệnh cũng chẳng phải nặng gì. Họ thà bỏ mấy đồng ra mua đồ ăn vặt cho tôi chứ không chịu nói chuyện.
Tôi cô đơn muốn chết.
Trong căn phòng mà cả tường lẫn ga giường đều màu trắng toàn mùi thuốc khử trùng.
Thời gian không phụ lòng người, rốt cuộc cũng tới ngày này!
Trong phòng chỉ còn lại mình tôi với một đứa nhóc trướng bụng khó tiêu, bố mẹ nó hình như có chuyện gì, trước lúc đi còn sang chỗ tôi dặn dò: “Anh chị phải đi ra ngoài chừng hơn một tiếng, em có thể trông cháu giùm anh chị được không, nó tỉnh lại thì cứ vỗ vỗ là được.”
Tôi nhìn sang thiên sứ nhỏ bé nằm ngủ ngoan trên giường, cuống quýt gật đầu: “Được, được, được ạ.”
Cặp vợ chồng hiển nhiên là rất cảm kích tôi, luôn miệng nói cảm ơn rồi đi ra ngoài.
Hết sáu mươi phút, tôi vẫn chẳng thấy có động tĩnh gì cả, bèn đứng dậy, qua bên giường đứa nhỏ coi thế nào, tôi lấy tay bịt mũi nó, khuôn mặt nhỏ nhắn kháu khỉnh lắc qua lắc lại cũng không thoát khỏi bàn tay ma quái của tôi, rốt cuộc cũng như dự đoán của tôi, dậy rồi!
Tôi sướng mê người, kéo một cái ghế ngồi xuống cạnh giường, nói với nó: “Dậy là tốt rồi, giờ chúng ta nói chuyện với nhau đi!”
Thằng nhóc chớp đôi mắt ngái ngủ nhìn tôi, tôi cúi xuống hôn chóc lên cái má phúng phính một cái, bắt đầu ngồi nghĩ nghĩ coi nên nói chuyện gì.
Một lát sau tôi đã nghĩ ra, chính là chuyện mấy ngày nay tôi càng nghĩ càng thấy rối rắm.
Tôi rút một quả chuối trong túi nilon đặt trên cái bàn cạnh giường: “Quả chuối này là một mỹ nữ.” Rồi lại lấy ra một quả lê: “Quả lê thích cười này thầm mến quả chuối này.” Rồi lại thêm một quả táo: “Còn đây là quả táo độc ác.”
Tôi hắng giọng: “Giờ cô kể cho cháu nghe một chuyện.”
Trước ánh mắt ngây thơ của thính giả không hiểu chuyện gì, tôi bắt đầu kể câu chuyện hấp dẫn của gia đình trái cây: “Chuối, lê, và táo là ba loại quả cùng lớn lên với nhau. Chuối rất tốt tính, đẹp, dịu dàng mà lại có khí chất nữa, thế nên lê mới thầm mến chuối, nhưng chuối lại đem lòng thích quả táo độc ác kia. Mà táo tà ác này lại có quan hệ ấy ấy với một người thập toàn thập mỹ là cô đây, mà người dịu dàng xinh đẹp là cô đây lại thích lê, thậm chí còn suýt có quan hệ ấy ấy với nhau nữa, mà lê này đã từng vì chuối mà rũ bỏ hết tình cảm giữa bọn cô rồi chạy đi xuất khẩu nước ngoài, nhưng giờ đã về nước rồi, hình như lại còn muốn nối lại quan hệ ấy ấy với cô nữa. Nhưng bọn cô làm sao tiếp tục quan hệ với nhau được đây, cũng đã cắt đứt quan hệ với quả táo tà ác luôn rồi, hơn nữa lúc cắt đứt mối quan hệ ấy ấy giữa bọn cô, quả táo ác độc kia còn nói những câu khiến cô cảm thấy vô cùng ấy ấy…” [2]
Tôi cứ nói rồi nói, như đan một tấm lưới rối rắm rồi tự mình sa vào trong đó, làm cách nào cũng không thể giãy tránh được. Nhìn lại thằng nhóc, có lẽ nó cũng có nỗi muộn phiền như tôi, cho nên miệng mới mếu mếu như thế, nhìn như sắp khóc.
Tôi vội vàng dỗ: “Cưng đừng sợ, cô không phải là người tốt gì đâu.”
Tôi vừa nói xong thì thằng nhóc đã khóc “oa” lên.
Vỗ vỗ, vỗ vỗ, tôi cuống quýt vỗ vỗ.
Mẹ ôi! Vợ chồng nhà kia đúng là gạt người mà, tôi càng vỗ càng thấy thằng nhóc khóc lớn tiếng hơn…
Tôi đành bế thằng nhỏ lên, đung đưa cái chân trái còn lành lặn dỗ nó.
Rốt cuộc cũng ngừng khóc.
Tôi vừa thở phào thì lại nghe thấy tiếng quát giận dữ: “Em làm gì ở đây hả?”
Giọng nói quá quen thuộc, tới mức tôi không dám quay đầu lại.
Mãi đến khi Tống Tử Ngôn đỡ lấy đứa bé trong tay tôi, chăm chăm nhìn vào cái chân phải bông băng quấn chặt như đòn bánh tét, lạnh lùng mở miệng hỏi: “Sao lại thành ra thế này hả?”
Tôi buột miệng đáp: “Rót nước sôi, nước tràn ra nên bị bỏng.”
Hắn lại càng tức hơn: “Rốt cuộc là em đang nghĩ gì hả? Còn nữa, chân tay thế còn dám bế trẻ con à?”
Tôi rụt đầu lại theo thói quen, nhưng nghe Tống Tử Ngôn mắng, chẳng hiểu sao tự nhiên nước mắt lại rơi.
Hắn giật mình, đặt đứa bé xuống giường, tính đưa tay lên lau nước mắt cho tôi. Nhưng cánh tay còn đang giơ lên giữa không trung thì thằng nhóc lại hả họng gào khóc thêm một tràng nữa.
Cánh tay ngừng giữa không trung thu lại, Tống Tử Ngôn không kìm được, khẽ quát thằng nhỏ: “Không được khóc.”
…thằng nhóc lại càng khóc dữ hơn.
Giọng Tống Tử Ngôn lại trầm thêm mấy phần: “Bảo không khóc cơ mà.”
…Thằng nhóc vung vẩy nắm tay nhỏ xíu, cái chân tí hin đạp đạp, cái miệng nhỏ nhắn mếu mếu ngoác rộng, nhìn gương mặt nhăn nhó của Tống Tử Ngôn, bỗng nhiên tôi thấy hả hê lạ: cũng có người không sợ anh rồi!
Nhưng nghe tiếng thằng nhỏ khóc tôi cũng sốt hết cả ruột, đang tính cúi xuống bế lấy nó thì bị Tống Tử Ngôn trừng mắt. Tôi làm động tác như ôm đứa bé, giải thích: “Ầy, nếu bế thì nó sẽ không khóc nữa.”
Hắn nghi ngờ bế đứa nhỏ lên, quả nhiên nó ngừng khóc thật, chỉ mở to đôi mắt tròn tròn còn ngần ngận nước nhìn hắn.
Căn phòng im lặng.
Chúng tôi không dám nói chuyện nữa, một lúc sau, Tống Tử Ngôn ngẩng đầu lên, hỏi bằng giọng rất nhỏ: “Nó ngủ rồi, làm sao bây giờ?”
Tôi cũng hạ giọng trả lời: “Đưa nó về giường đi.”
Hắn vụng về bế thằng bé đặt lại trên giường, lúc ngẩng đầu lên thì chúng tôi lại chìm vào im lặng như trước.
Một lát sau, Tống Tử Ngôn mới nói: “Tôi có chuyện muốn nói với em.”
Tôi cúi đầu im lặng nhìn mặt đất, nói: “Em cũng có chuyện muốn nói với anh.”
Hắn thoáng ngẩn người: “Cái gì?”
Tôi chỉ vào cái áo khoác của hắn ướt chèm nhem còn rỏ nước xuống, có lòng nhắc nhở: “Lúc nãy…thằng nhóc kia tè lên người anh rồi….”
O__O” . . .
Tôi cầm áo khoác của hắn vào toilet phòng bệnh, dùng nước gột qua, coi như là chuộc lỗi.
“Tần Khanh.”
Tôi vừa quay đầu lại đã thấy hắn đứng ở ngoài cửa, chỉ đứng lặng nhìn tôi, rồi chậm rãi mở lời: “Về nhà đi.”
———————————————————————–
[1] Dịch Trung Thiên: sinh năm 1974, hiện đang làm giáo sư giảng dạy ở trường đại học nhân văn, chuyên nghiên cứu về văn học, mỹ thuật, lịch sử, làm dẫn chương trình [diễn đàn bách gia], [Dịch Trung Thiên phẩm tam quốc] rất được ưa thích.
[Bi kịch quá!] là một trong những câu nói nổi tiếng của ông, trong (1 tập nào đó) của chương trình [Dịch Trung Thiên phẩm tam quốc] : ))
[2] từ gốc [河蟹 - cua đồng] đây là một cụm từ rất phổ biến ở cộng đồng mạng Trung Quốc. 河蟹 đồng âm với 和谐. Ở mạng Trung Quốc (cụ thể là ở trang tieba), 和谐 là từ không thể gõ được, và bị lược đi, cho nên, dân mạng dùng từ 河蟹 đồng âm để thay thế. Cho nên, 河蟹 còn có ý nghĩa là bị xóa, bị che đi. Ví dụ như một bài post nào đó bị xóa, thì người ta sẽ nói là “bài post này bị cua đồng rồi.”
Cho nên ở đoạn đó, “cua đồng” còn có nghĩa là không rõ ràng, mập mờ, tớ xin mạn phép thay từ “cua đồng” bằng từ “ấy ấy” để giữ nguyên được chất bựa của truyện :”>
Thông báo chót:
Tớ xin dập đầu xin lỗi các bạn, sau khi đọc hết các comment của các bạn, tớ đã lấy lại bản gốc để đối chiếu, và nhận ra rằng lúc dịch, chẳng hiểu sao bản word dịch (chưa beta) của bạn Lucy gửi qua cho tớ thiếu mất một chữ, từ [白酒] thành [酒] không thôi : ((( tớ thành thật xin lỗi tất cả các bạn, câu đó nhẽ ra phải là:
đây là lần đầu tiên tôi uống rượu trắng
((( tớ xin lỗi các bạn, tớ đã sửa ngay rồi. và một lần nữa, xin cảm ơn các bạn đã phát hiện lỗi sai :”> mong các bạn hãy quan tâm và phản hồi ngay những lỗi sai cho chúng tớ biết để sửa ngay :”>
tem
Tem
Hố hố, lần đầu được tem nhà nàng, thanks nàng
thanks ss nhìu.
áh, trượt mất tem rùi. hic hic
thanks
Hôm nay may quá, gianh được tem nhà nàng, nhưng máy hỏng tý phải đi cài lại, hihi, thanks nàng rất nhiều, nàng ơi mai lại post nữa nhé, máu lên não giờ mặt nóng bừng rùi, chờ truyện của các nàng tim hồi hộp quá
hix, sao càng ngày m càng tham lam, muốn truyện cứ dài nữa, dài nữa thế này….
bingo!! thanks chị nha
LH oi moi ngay 1 chap di,chu nhu na`y thi` chiu ko noi huhu
Top 10 ^^
thank nhieu nhieu
hehe, thích nhất câu: “Về nhà đi!”
Anh Ngon cuoi cung cung xuat hien roi,khong biet lan nay co noi thang ra la anh yeu em cho roi khong.Chu cu de Tan Khanh mo mo mang mang the nay thi khong kheo lai bi To A Van bon chen mat
Lúc nãy chưa thấy gì, giờ đã mười mấy cái còm. hóng hơn cả hóng người yêu. Mà sao lần này bạn lòi ra ít thế. Đã thế quá nửa lại về cái vai phụ xuất hiện duy nhất 1 lần. Sống làm sao đc với cái câu “Về nhà đi” của TTN cơ chứ.
Vjp a
pó tay em Khanh nhà mềnh quí dzị nhỉ =))
Vjp cho tjeu du
“Tôi hay nịnh nọt thật đấy, nhưng còn chưa tới mức người ta tát má phải, tôi còn phải đưa má trái ra cho người ta tát nốt.
Huống chi mình đã cố đưa ra rồi, người ta đã chẳng thèm đánh, còn chê nửa mặt bên này xấu quá.” –> Đọc đoạn này thương bạn TK quá đi thôi
Đau đầu quá, hắc hắc, tưởng nàng Tần Khanh phản khascng, ai dè: chỉ thông cảm nhắc nhở cái áo bị………….. tè ướt ^_^
thanks 2 nàng
Đọc cái chap này đoạn cuối cứ nghĩ đến cảnh sau này TK sinh con, hí hí, ” Về nhà đi” em Y anh quá TTN ơi, anh đánh con người ta sống giở chết giở rồi mang con người ta xoa xoa, chăm chăm, vỗ vỗ, HỨ…………….., Mà cứ nghĩ anh nói về nhà vậy anh xem như TK là của anh 100% rùi, người đâu mà …….. “dễ xương” thế k biết, em TK phải cho anh ấy mopotj bài chứ cứ cun cút theo anh về thì con gì là giá nữa, Hô hô, TK ơi em phải sinh ngay một thằng cu thì mới “có người k sợ anh”, Chap này nay cực, thanks nàng, nài nỉ mai có chap nữa nhé!!!!!!!!!!!!
haha, anh Tống Tử Ngôn chắc đi tìm cô nàng sau cả tuần chờ đợi cổ năn nỉ, mà cuối cùng cổ cũng cứng đầu không gọi điện thoại tìm anh ha. Hên có đứa bé nhặng lên, chứ không thì chắc quê lắm nhỉ? Biết làm sao mà tan nước đá sau một tuần im lặng ha?!
Mà Tần Khanh giỏi ghê! Khi bị ảnh la, biết rơi nước mắt áp chế quân thù là giỏi lắm, có tiến bộ a. Ảnh chưa kịp dỗ, bé kia đã khóc om sòm, làm Tần Khanh cũng quên khóc tiếp luôn
) (bó tay với cô ni, đứa bé ngóac miệng khóc mà cổ cũng hả hê vì có người khác cũng không sợ anh TTN. Thù vặt dễ sợ luôn!! =)) )
Mời người ta về mà ăn nói ngang ghê luôn. Mong chapter sau Tần Khanh cho anh biết ai là ai chứ!! Chừ cổ nổi máu ngang rồi, mong quá cơ!!
Cảm ơn chị Lục Hoa & LUcy nhiều nha. Take care nhé.
thằng nhỏ thật biết điều trả đũa giùm TK =))
Thank 2 em, dích hay quá xá :X :X :X
thank. Phaj noj em Khanh bua that
Minh rat thich truyen nay. Cam on cac ban da cho chung to duoc thuong thuc
thanks
“tôi lấy tay bịt mũi nó, khuôn mặt nhỏ nhắn kháu khỉnh lắc qua lắc lại cũng không thoát khỏi bàn tay ma quái của tôi, rốt cuộc cũng như dự đoán của tôi, dậy rồi!” –> Nàng TK có quái chiêu đánh thức baby hay quá nhở…
Tks!
Thanks
phần trước chỉ nói có 3 chữ ” em đáng sao” , phần này cũng nói tiếp 3 chữ ” về nhà đi”, có khi nào phần sau anh Ngôn sẽ nói 3 chữ ” anh yêu em” không ha
thank. “Cưng đừng sợ, cô không phải là người tốt gì đâu.” haha
) that la` baj’ fuc chj TK
hihi
truyện hay quá, thanks 2 nàng nhé ^_^
chap này hay quá, đọc thấy thương TK ghê
Cuối cùng anh TTN cũng xuất hiện, nhìn TK thế không biết có xót không nữa, cố gắng có cháp mới nhanh nhanh nàng nhé
Bạn ơi, mai có chap nữa nhá. Thanks thanks thanks nhìu :*
cám ơn Lục Hoa và Lucy
thanks ss
Đúng là khí chất TK, đi…kể chuyện tình cho đứa bé nghe, haha, lại còn ví chuối, lê, táo nữa.
Nghe anh Ngôn bảo về nhà thì k biết cổ sẽ fản ứng sao nhỉ??? lại mong ngóng 2 ngày mau trôi wa vậy.
Cảm ơn chị Hoa và Lucy đã dịch, mong truyện còn hơn mong ng iu í nhỉ ^^.
Cô xạo không, người iu đâu mà mong!
chỉ có anh hàng xóm & ông thầy không thể “thổi gió bên gối” được =))
Thế nên tui mong hông có nên mới vô mong anh Ngôn của TK nà
thks
hic, đọc câu “Về nhà đi”, tim đập thịch 1 cái
TK đừng về, ra vẻ cho TN năn nỉ đi, ta thích thế * hắc hắc*
oi iu wa co,mong la mai lai co chap moi
Thanks
Không thể mềm lòng được, hôm trước phũ phàng “em đáng sao”, hôm nay mới chỉ nói thêm một câu “về nhà đi” mà đã ton tót theo về thì dễ dàng quá. Phải cho TTN một bài học về phát ngôn ẩu chứ.
đúng a, ko thể nói thế là về đc, đáng ghét a
em chết mất vs chị tác giả quá đi thôi….tè a tè a…đúng đoạn gay cấn mà….
thanks
Thanks cac nang nhieu nhieu.
Truyen cang ngay cang hay nhi, cam ta cam ta.
Thanks Lục tỷ ! * đấm vai, đấm vai *
ôi ôi, đag hay mà 2 bạn, hjx hjx, bh mới post đc nguyên chap hả bạn Lục Hoa và Luci ơi
thank ss
oh la la la, bão tan rùi chỉ sợ Khanh lại ca bài “quá tủi hổ”
thik nhất câu: Tôi vội vàng dỗ: “Cưng đừng sợ, cô không phải là người tốt gì đâu.”—>i chang mình, từ hôn hít cắn yêu đến dọa nạt… cực kỳ thik mấy đứa nhỏ khóc toáng lên rùi trả cho mẹ nó~ hết dám nhờ mình trông:”>
hix:”( mai tít về với thầy u, vì ở vùng cao nên mình phải ra quán net thăm 2 nàng, Khanh và rùa vàng, đều đều 7 ngày 1,5 chap.
bibi :’D *vẫy vẫy*
Thank 2 nàng ôi cái câu chuyện trái cây của ss Khanh=)))))))
hay qúa , không biết dùng từ gì để mà diễn tả cảm xúc nữa đây, Thanks hai b5nnhiều nhiều, ….
Mà truyện này bào nhiêu chương vậy bạn. vửa mong cho truyện dài thêm mà cũng vửa muốn xem kết thúc thế nào đây…
hay
thanks ss!
ze zoi anh Ngon dj nao chi Khanh ui
Thanks ss
Ôi ôi ôi, trời lại nắng rồi, không u ám đau thương nữa rồi ^^
Đoạn anh TTN, TK và em bé iu thế không biết, cứ như là 1 gia đình nhỏ ý ^^
Thật sự rất bái phục anh Ngôn! Nói câu nào chết câu đấy, mà toàn những câu ngắn gọn súc tích, nhưng dư chấn thì hơi bị mạnh nhé ^^ Hôm trước Ngôn ca nói 3 từ “Em xứng sao” đã làm chị em độc giả chúng ta đau hết cả tim gan, hôm nay cũng 3 từ “Về nhà đi” lại làm cho t ấm áp kinh khủng! Nhất là hình dung cảnh Ngôn ca đứng dựa cửa, nhìn TK đang lúi húi gột áo… Ui, thật là hạnh phúc nha ♥ ^^
thanks
thanks
thanks nàng
Đúng zậy, TK ko được về liền, phải làm cao một chút chứ! Thanx hai bạo rất nhìu! Dịch hay wa ah!
nhớ lầm lịch post hôm qua ra vào mãi đên tối để ý là hôm nay mới tới ngày,2 nàng ah post mỗi ngày 1 chương đi mà,tội bọn ta dài cổ ngóng quá
hoho, anh bị bé trai tè vô ng oy, sau này đẻ con trai đầu lòng oy a;))
thank 2 ss nhìu lắm a:x:x
đọc phần này sướng hết cả người a;))
ko có chế độ ljke như fb a
em ljke mạnh cm của ss weedgl a:x:x
3 từ cuối phần trước làm em ngu luôn thì 3 từ cuối lần này của anh Ngôn em đọc xong thấy sướng hết cả người a;))
a, hai anh chị phải hạnh phúc a:D:D
Thanks 2 ban
Đọc câu ” về nhà đi ” mà tim mình nhói lên 1 cái!! hic hic!
thương anh quá, cô ngốc Tần Khanh bao giờ mới nhận ra nhỉ!!!
thanks
chữ cua đồng giống đọc truyện bên Eng mà tới đọan ấy ấy nó lại *censor* í nhỉ, hay đang coi talk show mà MC nói bậy nó *bíp* 1 phát =))
Hờ. Nghe 3 chữ cuối mà mát lòng mát dạ. Thanks các nàng nhj̀u
bo tay voi chi TK
lâu lâu anh Ngôn mới nói 1 câu nghe cảm động dễ sợ ;;)
p.s- tks 2 nàng :-*>:D<
Hix, đọc đoạn trong bv mà thường TK quá. Đúng là khi đau ốm người ta bh cũng nhạy cảm hơn, dễ tủi thân hơn thì phải. Ko bik em Khanh phản ứng thế nào đây, hồi hộp chết mất.
Tks ss Lục Hoa nhìu nha. Iu ss wa cơ
Thanks
chap nì dễ thương, iu các nàng lắm, cố lên nha, có sai có sửa, thế mới càng dịch càng hay ^^
P/S: dễ thương cái đoạn thằng nhóc tè lên người Tống Kim Quy ấy, há há
nàng Khanh đâu tha dễ vậy, ta ủng hộ lật đổ ác ma,.. moahahhahhah..
tks nag!
Chương này hay nhưng tình huống Tần Khanh vào bệnh viện không hợp lý lắm ạ.
Em nghĩ nếu bị bỏng mà phải nằm cả tuần thế thì sau này sao còn mặc váy được nữa. Còn nếu nhẹ thì bệnh viện đang đông mà cũng vào viện nằm được lâu, hơn nữa ở bệnh viện cũng đắt mà. Hic hic, sao không cho bệnh khác hoặc quẹt xe, ngã cầu thang còn hơn
well…cái này hỏi rất có lý :’D nhưng em ạ, hãy nghĩ đây ko phải là hệ thống y tế ở VN nhé :’D
nếu em để ý xem phim nước ngoài sẽ thấy (phim Hàn rất nhiều), dù bệnh nhân bị sốt thôi, nhưng vẫn có thể tới bệnh viện tiêm thuốc hạ sốt, hoặc có thể yêu cầu đc ở lại bệnh viện để theo dõi tình hình :’D
và thêm nữa, câu ở đầu nửa chương này, “may đây là bệnh viện ở ngoại ô nên phí ở viện ko đắt lắm”
thế nào, đã thỏa mãn đc câu hỏi của em chưa? :’D
Cam on hai nang.
hic truyện hay nhưng thi xong mới dám vào coi
[...] [Sập bẫy rồi!] Chương 24 (p.2) [Chết, sập bẫy rồi!] [...]
Trời ơi,ngày nào cũng ra vô ngóng truyện hết àh.ôm ôm hun hun xoa xoa cắn cắn hai nàng.mau sớm cho đọc giả mõi ngày 1 chương đi.
thanks
hình như TTN đâu phải đi tìm TK đâu. ông đi đâu ngang wa đó thấy TK nên quát “e làm gì ở đây?”. sau đó mới nhìn thấy chân TK bị băng mới biết cô nằm viện mà.
[...] ( Sập bẫy rồi, Chương 24.2, Lục Hoa dịch) “Tốt lắm.. vậy từ nay về sau, chúng ta không còn quan hệ.” Nàng đột nhiên hít một hơi, ra vẻ kiên cường nói. [...]
sao cái câu đó giống câu MVT nói vs CVD vậy bạn
en en. minh bit ngay ma. voi tinh cach cua TTN ma ko lo cho em TK mat ngu ngu cua minh thi hoi la ha ha. lan nay thi co nguoi xot chet lun ha ha. cha can em TK nha minhtrung phat anh chang da hoi han lem rui ka ka. cong nhan kha nang tuong tuong cua minh cung dc he he
miệng lưỡi của TTN quá sắc sảo là em TK đau lòng, nhưng TTN rất yêu em TK, rồi TTN cũng sẽ mềm lòng vì em TK thôi
thanks 2 ss nhiu nhiu ^^
Cam on ban that nhieu vi da dich truyen hay nhu vay. Luon luon ung ho va doi theo ban!
thanks
kể cả hôm trước bị nói “em đáng sao”, nhưng nay đã có 1 câu “về nhà đi” thì được rồi, huhu, sao mà yêu anh Tống như vầy……
Khóc 1 trận cho đã, nói vài câu đau lòng đứt ruột rồi hãy về nha TK……..
ss ơi ss cho e hỏi từ 囧 là gì đc không ạ???
e tra baidu rồi nhưng đọc không hiểu. chỉ biết là 1 từ hiện nay được giới trẻ dùng phổ biến trên internet.
giải thích tỉ mỉ về từ 囧 trên baike lẫn zhidao thì rất dài : )) nhưng nếu nói tóm gọn lại chỉ trong phạm vi sử dụng của các bạn thanh niên ngày nay thì đó là một từ tượng hình, dùng để chỉ những tình huống rất oái oăm, có thể khiến khuôn mặt của chúng ta như thế này –> 囧
tóm chung lại, 囧 đc sử dụng ngày nay là để thế cho emo thôi :’D
phản hồi thứ 100.ha ha.anh Ngôn xem ra đã ko chịu được việc chị ý rời đi rồi