[Chết, sập bẫy rồi!]
Dịch: Lucy
Chương 27: Sinh nhật (p.1)
Cuối cùng tôi vẫn ngồi xuống, anh đẩy đĩa ớt tới trước mặt tôi.
Nhân vật: đôi tình nhân cũ. Địa điểm: là nơi khởi đầu cho sự rạn nứt tình cảm hai người. Thời gian: sinh nhật nữ chính.
Ba yếu tố cơ bản để viết tiểu thuyết đã đầy đủ, thêm thắt mấy chi tiết nữa là có thể viết được rồi.
Tôi có cảm giác chuyện này mà phát triển nữa sẽ đi vào lối mòn.
Tôi im lặng cúi đầu gắp rau ăn, trong gian phòng, ngoài tiếng nồi lẩu sôi ùng ục thì có vẻ quá yên tĩnh, yên tĩnh tới độ không thể chịu nổi, thế nên tôi đành kiếm chuyện để nói: “Ha ha, em vẫn muốn tới đây nhưng cứ bận luôn, thế mà lúc tới đây rồi lại phát hiện ra đồ ăn cũng chẳng ngon như mình vẫn nhớ.”
Anh cười: “Ừ, thực ra có nhiều thứ người ta vẫn luôn theo đuổi nhưng lại không phải là thứ mà bản thân người đó muốn.”
Tôi có cảm giác như mình vừa chọc vào tổ ong vò vẽ, không dám nói thêm, chỉ yên lặng cúi đầu gắp rau ăn tiếp.
Nhưng anh cứ như được lên dây cót, nói tiếp: “Giống như một người đang đi trên đường, trong đầu cứ tâm niệm phải tới một nơi, nhưng mãi tới khi anh ta đến nơi rồi mới phát hiện ra, người cùng đi với mình trên đường mới là thứ đáng giá nhất.”
Em chỉ nói nồi lẩu này thôi, sao anh phải nghĩ xa tới thế chứ, nhưng nếu cứ nói thằng ra câu này, tôi không mở miệng nổi: “Là người anh gặp trên đường kia đã rẽ qua lối khác rồi, anh có quay lại cũng không gặp được nữa.”
Anh im lặng một lát rồi nói: “Anh đi tìm.”
Lần này là tôi im lặng.
Tờ giấy trúng tuyển đỏ thẫm trong tay anh như ẩn như hiện, tự nhiên tôi cảm thấy hơi khó chịu.
Tôi không thông minh, không thể nói một hiểu mười, càng không có chút tự tin nào của nữ chính, tự biết bản thân mình được bao nhiêu vệ tinh vây quanh theo đuổi. Tôi nhát gan, phản ứng chậm, tự biết thân biết phận nên cũng chẳng dám mơ mộng hão huyền. Nếu anh hối hận rồi, nếu anh muốn quay lại thì cứ nói thẳng ngay ra cho em biết, có đồng ý hay không là một chuyện, nhưng xin đừng dùng phép ẩn dụ ám chỉ gì đó, em không có dây thần kinh văn chương, cũng không có tầm nhìn xa tít tắp, em thực không hiểu, không dám tin.
Anh coi Tống Tử Ngôn người ta gọn gàng dứt khoát bao nhiêu, người ta có thể nói rõ ràng rành mạch rằng cô không đáng.
Sao Tô Á Văn nhà anh lại dùng dà dùng dằng như thế chứ, cứ cầm cả bó cỏ xanh tươi thỉnh thoảng đưa đưa trước mũi, thỉnh thoảng lại cọ cọ vào miệng người ta, nhưng quyết không để người ta được nếm thử.
Đừng bắt em phải đoán nữa, quy tắc thứ nhất trong đầu con lừa cứng cổ như em là, thứ không đưa được vào trong miệng không thể coi là thức ăn.
Tôi có cảm giác mặt mình đã chuyển sang cứng đờ rồi, thực sự là không muốn nghe nữa, bèn khua khua đũa nói lảng sang chuyện khác: “Đừng chỉ nói không thế, anh ăn đi.”
Khói bốc lên từ nổi lầu làm tôi không thể nhìn thấy rõ mặt anh, chỉ có âm thanh trầm thấp truyền tới: “Từ lúc mười hai tuổi, Tử Hàm đã là giấc mơ của anh rồi, cho nên lúc cô ấy gọi điện tới, anh gần như không hề do dự mà tới bên cô ấy.”
Càng kêu anh ăn thì anh càng nói nhiều, tự nhiên lại chọc chọc vào chỗ đau của người ta, làm tim tôi lại bị thương.
Nhưng thân là người bị hại, tôi chỉ có thể cúi đầu cắm cúi ăn, miệng đắng ngắt.
Giọng anh đều đều, như kể lại một câu chuyện bình thường: “Nhưng khi anh tới bên cô ấy, không phải không vui mừng, nhưng cũng không giống như những gì anh vẫn hay tưởng tượng. Anh vẫn luôn nhớ tới em, lúc đầu anh còn nghĩ đó là thói quen, sau này anh lại nghĩ có lẽ do mình xấu hổ mà thôi, rồi tới chính anh cũng tự ngạc nhiên với bản thân, cứ nhớ đến em mà chẳng cần có lý do gì.”
Đĩa tương vừng sóng sánh ra ngoài.
Anh thở dài: “Sau khi về nước, đã có lúc anh muốn đi xem lại nơi mình đã từng đưa em về, muốn nhìn lại những con đường chúng ta đã cùng đi qua. Rất muốn gặp em nhưng lại sợ phải gặp em, tới tận giờ anh vẫn không hiểu tại sao lại thế. Đến khi gặp em ở bệnh viện, nhìn em sợ hãi, bĩu môi, cau mày, giả bộ thương xót vì một người khác, anh mới hiểu ra. Trước đây, lúc Tử Hàm còn thích anh ba, anh đứng từ xa nhìn thấy ước ao lắm, nhưng tới hôm ấy, anh mới hiểu được cái gì gọi là ghen tị.” Anh nở một nụ cười: “Dùng cách nói của em thì là ghen tới đứt cả ruột gan rồi.”
Lúc nãy tôi còn oán người ta cứ vòng vo tam quốc, có giấy báo trúng tuyển còn cứ giấu đi, nhưng giờ người ta phơi bày tâm tư, đưa cả hai tay qua rồi, bỗng nhiên lại không muốn nghe nữa.
Dùng giấy mỏng mà bọc lấy lửa, quá nóng rồi.
Tôi siết chặt đôi đũa trong tay, yếu ớt đáp lại: “Đừng nói nhiều nữa, anh ăn đi!”
Anh gượng cười: “Anh biết em không muốn nghe, anh vốn dĩ cũng không định nói ra. Lúc Tử Hàm đi, anh bảo với cô ấy là phải ở lại đây thêm hai ngày, anh còn có việc. Bởi anh đã từng có lỗi với một người rồi, không thể lại có lỗi với người khác nữa. Mấy hôm trước gặp được em, anh cũng cố dằn lòng, bởi thấy em chăm sóc lo lắng cho anh ba tốt như thế, giống như em nói đó, em đã rẽ qua hướng khác rồi. Nhưng không phải hôm nay em đã quay trở lại chỗ này rồi sao? Trong lòng em vẫn còn thích anh phải không?”
Hai câu cuối của Tô Á Văn làm tôi choáng váng, vốn dĩ anh không định nói, hôm nay thấy em ở đây nên mới nổi hứng lên phải không? Xoay qua xoay lại, hóa ra lại là lỗi của tôi à? Tôi đứng bật dậy: “Tô Á Văn, anh đừng có bắt nạt người khác! Không phải anh đang ở cái đại học Thanh Hoa tốt lắm sao, có nhất thiết phải giả vờ thương nhớ như thế không? Phải, là em không ra gì, em không phải là trường đại học ra gì, không danh tiếng, không lâu đời, cũng chẳng là gì, nhưng nói sao thì chúng ta cũng quen nhau tới hai năm, kết quả là cái cô bé đại học Thanh Hoa vung tay một cái, anh đã cun cút chạy theo. Sao lúc ấy anh không nhớ tới em đi? Giống như Tiêu Tuyết nói ấy, hai năm đó anh chẳng có chút tình cảm gì với em cả, phải không?! Em yêu anh thật lòng thật dạ, em toàn tâm toàn ý tin tưởng anh, vậy mà anh đang tâm bỏ em đến với người tình mới, ngay tại căn phòng này, thế mà em còn rất vui vẻ dặn anh phải đi đường cẩn thận, về sớm một chút, anh vứt em đi tới mười ngày rồi quay về nói tạm biệt, đúng là rất thằng thắn mà. Giờ anh lưu luyến tình cũ, muốn nghỉ học ở đại học Thanh Hoa, không lẽ còn muốn em phải trải thảm đỏ mời anh tới sao? Em nói cho anh biết, em không phải là trường đại học ngoan ngoãn không có xúc cảm, em là người, em cũng có tình cảm, tình cảm là của em, tim cũng là của em, không phải thứ mà anh muốn thì có, muốn giày xéo cũng được đâu!”
Thân là đệ tử chân truyền của Quỳnh Dao, tôi bắn ra một tràng liên thanh, khí thế như đại tỷ xã hội đen.
Chỉ tiếc biểu tình của khuôn mặt hơi kém, nói như thành ngữ, phải là nước mắt đầm đìa mới phải. Sau đó giọng phải run rẩy, càng nói càng thấy không dễ dàng gì, sau đó là phải gào to lên.
Anh nhìn tôi, trong ánh mắt có những thứ tôi hiểu được, nhưng vẫn trầm mặc không nói.
Tôi vẫn ở tư thế đứng, xả hết tâm trạng xong rồi cũng thấy hơi xấu hổ, bắt đầu thấy hối hận, quát to như thế chi bằng đạp cửa ra đi ngay cho rồi, thế còn thấy khí thế tí. Chứ cứ như bây giờ, anh vẫn im lặng, tôi cũng chẳng thể gào thêm một trận nữa.
May là lúc này di động của tôi đặt trên bàn bắt đầu đổ chuông, chưa lúc nào tôi nghe được tiếng chuông di động mà vui đến thế.
…Tiếng chuông từ thiên đường.
Tay vừa với lấy cái di động, tôi đã đần ra.
Trên màn hình di động là ảnh một người nhếch môi lên vẻ rất sốt ruột.
Đây là bức ảnh của Tống Tử Ngôn tôi phải bức ép dụ dỗ lén chụp mới được.
…Tiếng chuông từ địa ngục.
Tay tôi chần chờ trên nút nhận, không dám bấm.
———————————————————–
Có bạn nói về chữ “xứng” và “đáng” ở chương trước.
Thực tế thì tớ cũng băn khoăn về hai chữ này khi dịch. Nhưng cuối cùng vẫn chọn chữ “đáng”.
Trong suy nghĩ của tớ, “xứng” là thế nào? Là môn đăng hộ đối, là đôi lứa xứng đôi, anh em phải ngang ngửa nhau. Nhưng trong tình yêu, tớ ko dám dùng từ “xứng”, nghe nó thấp hèn lắm các bạn ạ. Chẳng có ai là ko “xứng” với ai cả, tình yêu mà dùng từ “xứng” thì nó mất đi phần tình cảm thiêng liêng và trong sáng nhất rồi.
Còn từ “đáng”, tớ nghĩ dùng nó như một sự cho và nhận trong tình yêu, Tần Khanh, luẩn quẩn với tình yêu trước mà lại hỏi xem người đàn ông khác có yêu cô ấy không, là cô ấy còn vết thương chưa xóa được, là cô ấy ‘ăn mày’ lòng thương hại của Tống Tử Ngôn. Tống Tử Ngôn không hề nghĩ cô ấy có “xứng” với tình yêu của anh dành cho cô ấy không, mà là có “đáng” để đặt tình yêu mãnh liệt của mình vào hay không.
Và nói thật, tớ thấy cái từ “đáng” nó thâm hơn từ “xứng” =_= lý do là do cảm quan cá nhân của người dịch (rất non kinh nghiệm trong tình yêu) thôi, các bạn đừng chấp làm gì =_=
Tem
Tem
ha ha
Hic hic tuong dc tem
Hj hj wjn
cám ơn Lục Hoa và Lucy
thanks
E còn đc Top 10 ko? :-O
thanks. truyen hay wa!
Thanks 2 sis nhìu! :X :X truyện hay wá! E đọc trên phone nên ko comment được, đọc chùa mãi thấy xấu hổ với 2 sis wá :”>
Điện thoại hôm nay dở chứng comment được —> vui wá! =))
tem tem tem
Thank 2 ban nhe, minh moi doc thong bao ve viec truyen SBR se duoc xuat ban thanh sach, minh rat muon mua truyen nay nhung ma khong biet co phai doi ben nha xuat ban lau khong nhi???
Thanks ^^
top 10. Thế là sắp k đc đọc truyện do nàng edit rồi. Nói thật, mỗi ng có một phong cách, 1 giọng văn khác nhau khi dịch truyện. Đọc của nàng xog ta sợ k tiêu hoá nổi tr cuả ngkhác mất, khổ thân ta, cũg giống như “yêu e từ cái nhìn đầu tiên”, mất côg ta mua sách, đọc mà hụt hẫng…. Iu nàng…
ra sách thì cũng do tớ dịch mà O_O
thế hả nàng, phù may quá. khi nào có sách nàng thông báo trên này cho mọi người cùng biết na..om hun nàng thắm thiết
Thanks ss
Oi… Cam on nang… Cu nghi den canh ko dc doc “sap bay” nua ma long bun ruoi ruoi
mình thấy từ hay hơn chữ đồng ý với dịch giả. Rất đúng chỗ .vết thương của TK
ủa lạ ha, mình viết chữ đáng hay hơn chữ xứng mà sao lại mất mấy chữ đó rồi thành ra 1 câu k rõ nghĩa . dịch giả dùng chữ đáng rất hay
thanks^^
Thanks Yu
Thanks!!!
Lại chưa thấy anh Ngôn đâu >”<. Nhưng cổ đã fản ứng lại những lời nói của TAV thì cổ chắc cũng đã có quyết định tình cảm sẽ dành cho ai rồi.
“k thể yêu 1 ng 2 lần đc”, như Tiểu Tuyết thì là “ngựa khôn k ăn cỏ cũ”, huống hồ j jờ đây với cổ, hình ảnh của anh Ngôn đã “đậm” lắm rồi, “đậm” đến nỗi nhìn thấy ảnh trên di động mà đã thất kinh hồn vía rồi ^^, ôi “tiếng chuông từ địa ngục” ^^
Thanks ss lục hoa & Lucy nha…
Đoạn TK hét vào mặt TAV đó nghe thích ha
Ngôn Ngôn đâu, về đi… về nhà đóng cửa đếm tiền, đếm thật nhiều tiền là Ngựa ko ăn cỏ cũ đâu.
Thương TK ghê cơ…từ ngày quen Ngôn Ngôn, đường tình duyên có vẻ …chuẩn.
Hai nàng ko dịch nốt, ta đây tiếc lắm…Dù sao cũng hi vọng sẽ sớm có sách.
thks nàng, hẻm hỉu nàz Tk có iêu TTN huk nhỉ? seo rắc rối thía
truyện càng ngày càng hay, thanks Lucy & Luc Hoa
Cảm ơn LucHoa. Rất tâm đắc với từ “đáng” của bạn, càng thấy yêu quý và trân trọng vì sự cân nhắc cẩn thận từng từ, từng chữ khi dịch của bạn! Bạn cho mình hỏi truyện nay bao nhiêu chương, bạn sẽ ngừng lại ở chương thứ mấy? Mình thật sự rất tiếc, thật sự muốn đọc truyện của các bạn dịch đến cuối cùng!
truyện mới đi đc hơn nửa đường thôi bạn ạ :”> cũng sắp ngừng rồi đới ~ mà có ra sách thì cũng do tớ dịch mà, các bạn toàn lo xa nhỉ : ))
Cảm ơn nàng, hôm nay thấy TK dũng cảm rồi, ko biết cô nàng dũng cảm bao lâu đấy.
Ha, ban khoi phai giai thich, chu “dang” la qua chuan rui.
Thanks ban nhieu nha.
Thanks ss
cảm ơn hai bạn!
ôi, đang hay mà, hjx hjx, chán quá
thanks 2 bạn
Thanks
thank 2 bạn nha.
ghét TAV quá!!
thanks
Đúng là TAV thổ lộ mới thấy đẳng cấp của Ngôn ca, mạnh mẽ, đàn ông, dứt khoát
). Kể cả đọc hết truyện này, khi nào bản hard ra, nhất định mình sẽ mua ủng hộ 2 nàng. Thanks.
Mình cũng cảm thấy từ “đáng” là phù hợp nhất trong hòan cảnh đó.
Tống Tử Ngôn là do quá ghen lên rồi, biết trong lòng cô ấy có người khác, đương nhiên cô ấy không có tư cách đòi hỏi anh phải yêu cô. Nhưng đáng tiếc Tống Tử Ngôn lại yêu cô khờ Tần Khanh này rồi, thế nên mới cay cú nói ra câu đấy
)
Không biết khi nào Lục Hoa ngừng dịch truyện nên cũng mong ngóng quá. Chờ sách thì lại không biết bao giờ, nhưng ra được sách thì cũng thật quá mừng rồi.
Chúc các bạn ăn tết vui vẻ và chuẩn bị dịch sách để mau mau xuất bản nhé
Ôi dừng ngay đúng lúc gay cấn, thật là sốt ruột quá a. hihi chúc mừng bạn lục hoa lần nữa nhé, mà bạn ơi ráng hết chỗ gay cấn này thì hẳn dừng chứ không tớ chắc chết vì tò mò mất
Hí hí.thanks ss 6 bông.thanks ss Lucy.
thanks 2 bạn nhìu ^^
Ra sách!~ nàng ơi bao giờ? Ta chỉ suốt ngày nằm nhà ít lượn lờ lắm, nàng cho ta cái tháng cụ tỷ để ta còn biết
a, ta hỏi cái này k liên quan đến truyện đâu, nhưg mà tại kém hiểu biết, đọc mà k hiểu khó chịu lắm ==! 2 cái từ “tiểu tâm dực dực” vs”mạc danh kì diệu” là gì hả nàng? Giải thích cho ta với^^ yêu 2 nàng nhiều :*
Thanks 2 bạn!
thank mang
mình thì thấy từ “đáng” là chuẩn rùi ^^
thanks bạn, bạn dịch hay lắm ^^
Thank 2 ss ạ
thank ss
thanks
thanks ss!
iu ss nhieu lam
a, em bị rơi vào trạng thái muốn nói rất nhiều nhưng chẳng biết nói j cả = =
em ghét những người hối hận vì những gì mình đã làm, cứ muốn mình bay nhảy tùy ý còn người khác thì lại phải đau khổ đợi mình như một kẻ ngu ngốc rồi sau khj chơi cháb trở về thì người ấy ohải vui mừng đón nhận, thật là đạo đức giả=.=
cơ mà ss 6 bông đã bảo TAV cũng rất tội nghiệp nên em ko nỡ ghét:(
haizz= =
thank 2 ss nhìu lém lém
em đợi sách ra để ôm sách lăn lăn a
so với Trần Hiếu Chính, TAV thật thua xa, tgiả xây dựng nv này k0 chuẩn lém
1. Tks 2 bạn! Được đọc thêm ở đây chương nào là quý chương đó
2. Chúc mừng bản dịch của 2 bạn sắp thành sách!
3. Chắc chắn sẽ kêu gọi bạn bè, người thân mua sách ủng hộ 2 bạn. Chúc 2 bạn nhiều may mắn!
Nàng giải thích từ “xứng” và “đáng” hay lắm! tks
Cám ơn 2 bạn đã đem đến 1 câu chuyện đáng yêu đến vậy!
thanks
ta đã về đây
thanks 2 nag,ma t thay la TTN chag lang man ti nao het a
hichic giờ tần khánh làm sao nhỉ>lo quá đi, cảm ơn hai bạn nhé.
thanks 2 ss nhé truyện hay quá
em thấy từ ” đáng ” đúng hơn trong hoàn cảnh này đó , thế mới thấy anh Ngôn ghen tới cỡ nào và từ đó nó nặng ra sao
chỉ còn mấy ngày nửa là ngừng truyện rùi , ko biết sách ra khi nào nhỉ , em gái của me nó cũng mê truyện này nữa , nó biết ngừng để đợi sách nó bùn ze lun
chừng nào có sách hả ss , em sợ lâu quá chịu ko nổi nè
mà sao em ghét ông TAV quá , mất rùi mới biết ” ghen tị” và tiếc nuối , cứ như anh Ngôn đó , xác định mục tiêu là tiến hành liền , anh Ngôn thật là men mà ^^
oa oa oa. Thật là giết người nga. Hai nàng hại chết ta rồi. Ta thích chết sập bẫy rồi rất nhiều nga. Vậy mà bây giờ lại nghe tin ngừng update. Bắt đền hai nàng đấy. oa oa oa
Mỗi ngày ta đều rất trông thời gian trôi qua thật nhanh để ra chap mới. Thế mà giờ đây là hết đọc được rồi.oa oa oa. Chịu không nổi mà. Ta không phải la sắc ma cung dừng bây giơ đến chết sạp bây rồi cũng dừng. Ta thật là chịu không nổi đã kích này mà.
Ta cứ tưởng ngày tết mỗi ngày sẽ đọc được nguyên chương luôn vậy mà giờ lại chẳng có gì hết. Hai nàng sẽ bồi thường cái gì cho ta đây. Dưới sự quảng bá cua ta trong lớp cũng như ngoài lớp ta hiện nay người người nhà nhà ai cũng doc chết sập bẫy rồi hết. Sang nay nghe tin cả lớp ta ai cũng chẳng có tinh thần để học. Cả ngày nay ta chẳng tập trung được gì cả. Cứ nghĩ đến hai nàng suốt thơi. Hức hức hức. Khóc cũng không nên lời nữa mà
Ta khóc nhiều như vậy phải chăng ta sẽ nhận được nhiều quà hơn người các nàng khác phải không??? có thế thì ta mơi ngưng khóc đươc. Mà khi nào mới nhận được quà của hai nàng vậy. À nàng cho ta biết luôn khi nào thì sách sẽ được xuất bản. Dừng có nói là lâu quá đấy. Mà ta cũng không biết ở chỗ ta thì nơi nào có bán đây. Thật là đáng lo quá mà.
Ngẫm lai thấy mình trẻ con thật. Các nàng khác chẳng khóc lóc gì nhiều mà chỉ có mình ta khóc thôi. Chắc tại ta thích quá đấy mà. Mong hai nàng thông cảm nga. IU hai nàng nhiều
Thanks ay nhieu lam. Ay dich rat hay, rat co hon, va lam noi bat duoc tinh cach cua nhan vat.
Chi gop y nho nho. Doan “anh da xin loi mot nguoi” thi nen dich la “anh da co loi voi mot nguoi”
“dui bu qi” khi noi rieng le, nghia la cau xin loi. Nhung trong mot cau co chu ngu, vi ngu thi co nghia la “co loi”.
Se doi sach XB cua ay, nho update nhe.
*nhào vào ôm hôn* tớ cảm ơn *rối rít*
chị cố gắng dịch nhanh, ra sách nhanh nhé, ko e chết trong mòn mỏi chờ đợi
(
hi.thanks 2 nang nha. tiec wa.ta dau long wa di a
Dau tien chuc mung hai ban vi tai nang da duoc cong nhan, mong rang cac ban se co nhieu co hoi hop tqc voi cac nha xuat ban. Nhung du sao cung hoi buon vi khong duoc doc tiep nua, con cho sach thi chac la lau lam, minh khong he co niem tin la QV se xuat ban som vi ngay ca truyen da co ngay xuat ban con bi tre rat nhieu huong ho truyen moi mua ban quyen. Thoi du sao cung chuc mung hai ban ^^
nàng ah khi nào ra sách ta hóng ta hóng,nhào mua lun,mún đọc quá
thanks 2 ss nhiu ^^
[...] [Sập bẫy rồi!] Chương 27 (p.2) [Chết, sập bẫy rồi!] [...]
chúc mừng lục hoa và lucy. Nhất định sẽ mua ủng hộ
thanks nang
Bạn chọn “đáng” là chuẩn quá rồi mà